Lưu Đại rỉ tai nàng bảo trong lòng cứ bồn chồn không yên, nếu không sợ người xung quanh dòm ngó sinh nghi, hắn thà vứt quách đống da thú lại mà chuồn thẳng về nhà cho rồi.
Hiện tại chỉ còn xót lại đôi ba tấm da, hắn mượn cớ để lại nhà xài, rồi vội vàng cõng gùi lên lưng, bái biệt Chu Nhất, lôi tuột Lưu Nhị tất tả cuốc bộ về quê nhà.
Hắn đáp: “Loại có nhân thịt thì bốn văn một cái, không nhân thì hai văn.”
Chu Nhất ngớ người: “?”
Nàng nghệch mặt ra, màn thầu mà cũng có nhân thịt ư? Có phải bánh bao đâu cơ chứ.
Trùng hợp lúc đó, nam tử vừa vặn dỡ xửng hấp ra. Chu Nhất trố mắt nhìn, thứ màn thầu hắn bán thế mà lại đúng là bánh bao thật, kích cỡ to bằng bàn tay, cái nào cái nấy tròn ủm.
Chu Nhất hỏi lại: “Thế có loại nào không nhân không?”
Nam tử lườm nàng một cái, sập mạnh nắp xửng hấp xuống, giọng càu nhàu bực dọc: “Tên đạo sĩ nhà ngươi, muốn ăn loại không nhân thì đi mua bánh hấp đi, chui vào hàng màn thầu của ta làm cái quái gì?”
Chu Nhất lẩm bẩm trong bụng chẳng rõ cái thứ bánh hấp kia lại là món gì, nàng không thèm chấp nhặt với tên chủ quán, quay ngoắt sang sạp hàng của một bà lão đang rao bán bánh hấp gần đó. Vừa ngó qua, nàng mới vỡ lẽ, hóa ra thứ bánh hấp này chính là chiếc màn thầu quen thuộc mà nàng vẫn thường ăn.
Nàng bật cười khúc khích, lên tiếng: “Đại nương, bán cho ta sáu cái màn... à nhầm, bánh hấp.”
Bà lão đon đả: “Có ngay đây!”
Bà lão hỏi thêm: “Ngài có mang theo đồ đựng bánh không?”
Chu Nhất lắc đầu. Bà lão thoăn thoắt rút một tấm lá sen từ gầm sạp, điệu nghệ gói ghém sáu cái bánh hấp rồi dúi vào tay nàng: “Đạo trưởng đi thong thả nhé!”
Chu Nhất nói lời cảm ơn, xốc lại tay nải, xách bọc bánh hấp toan rời đi thì bỗng khựng lại. Nàng quay gót hỏi bà lão: “Đại nương, cho ta hỏi trong thành có tiệm nào bán đồ làm sạch răng không?”
Bà lão ớ ra: “Đồ gì cơ?”
Chu Nhất giải thích: “Là đồ khiết răng, tức là đồ dùng để làm sạch răng miệng ấy.”
Dứt lời, nàng còn đưa tay chỉ chỉ vào miệng mình. Bà lão bấy giờ mới vỗ đùi đánh đét: “À, là bàn chải răng chứ gì!”
Bà lão chỉ tay về một hướng: “Đằng kia kìa, có tiệm tạp hóa nhà họ Trần, thứ gì cũng có bán, ngài tới đó hỏi thử là biết ngay.”
Chu Nhất gật đầu tạ ơn, men theo hướng bà lão chỉ, tiện miệng hỏi thêm một người qua đường thì rốt cuộc cũng tìm thấy tiệm tạp hóa nhà họ Trần. Bước vào trong, nàng mua một chiếc bàn chải răng, kèm theo chút bột đánh răng, tiêu tốn thêm một trăm văn nữa.
Gói ghém cẩn thận đồ đạc vào tay nải, lúc bấy giờ nàng mới thong thả men theo con đường cũ rời khỏi thành.
...
Người ra khỏi thành thực chất không hề ít. Chu Nhất thậm chí còn bắt gặp có kẻ đang vác cuốc trên vai rảo bước ra ngoài. Dỏng tai nghe người nọ tám chuyện với người đi cùng, nàng mới vỡ lẽ thì ra nhà hắn vẫn còn chút đất canh tác ngoài thành, ngặt nỗi mảnh ruộng quá bé, thuê mướn nhân công thì chẳng bõ bèn, đành phải chịu khó ngày ngày lóc cóc ra thành tự tay cày cuốc.
Nối gót dòng người, Chu Nhất bước lên con đường lớn duy nhất dẫn ra khỏi thành. Tất nhiên đó chỉ là con đường đất lầy lội, rải rác phân bò, phân lừa chắn lối, nàng đành phải nhón chân cẩn thận né tránh.
Ba bốn dặm đường, nếu chênh lệch không lớn so với một dặm ở thời hiện đại, thì cũng chỉ tầm một hai cây số, tính ra vô cùng gần. Cuốc bộ chẳng bao lâu, Chu Nhất đã thấy loáng thoáng bóng dáng công trình kiến trúc phía trước với tường đỏ ngói đen, khá nhiều người trên đường đang lục tục kéo về hướng đó.
Tiến lại gần thêm chút nữa, Chu Nhất mới nhìn rõ tấm hoành phi đề ba chữ “Vân Sơn Tự”. Hóa ra đây là một ngôi chùa.
Nàng vốn chẳng có ý định ghé vào tham quan, đưa mắt đảo quanh một vòng cũng không phát hiện thêm công trình kiến trúc nào khác, đành lầm lũi cất bước đi tiếp. Dòng người trên đường lúc này đã thưa thớt hẳn, chỉ lác đác dăm ba bóng người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)