Nhìn bóng Lưu Đại sải bước đi khuất, Chu Nhất không vội vàng ra khỏi thành ngay. Nàng rẽ vào một góc tường, liếc nhìn món đồ trong tay, đó là một chiếc túi vải gai.
Trút hết đồ bên trong ra, nàng sững sờ nhận ra không chỉ có bạc mà còn có cả ba thỏi vàng nén. Thỏi vàng không lớn lắm, ước chừng mỗi thỏi nặng khoảng một lượng, ngoài ra trong túi còn có năm nén bạc kích cỡ tương đương.
Số bạc gộp lại hẳn là năm lượng, nhưng tỷ giá quy đổi giữa vàng và bạc ở thời này thế nào thì nàng chịu chết, dẫu sao ở thời đại của nàng, bạc đã chẳng còn đáng giá là bao.
Dù vậy, điều đó cũng chẳng ngăn được Chu Nhất nhận thức được rằng số tiền này tuyệt đối không nhỏ, bởi lẽ ngay cả ở hiện đại, vàng vẫn luôn là thứ vô cùng quý giá.
Gói ghém cẩn thận số vàng bạc kia lại, Chu Nhất nắm chặt chiếc túi vải giấu vào trong tay áo. Đã rủng rỉnh tiền nong trong tay, những thứ cần sắm sửa thì phải mua ngay thôi.
Nàng ghé vào tiệm may mặc trước tiên. Người hỏi mua quần áo may sẵn rất thưa thớt, đa phần đều đến mua vải vóc, nhưng ngặt nỗi Chu Nhất không biết may vá nên chỉ đành mua đồ may sẵn.
Chu Nhất ngắm nghía cẩn thận, thấy kiểu áo trực xuyết màu xanh này trông cũng chẳng khác đạo bào là mấy, bèn lên tiếng: “Bộ này giá bao nhiêu?”
Chủ tiệm xởi lởi: “Sáu trăm văn!”
Chu Nhất chọn mua hai bộ trực xuyết, một xanh một xám, sắm thêm hai bộ nội y tức là lớp áo lót bên trong, còn về loại yếm lót dành riêng cho nữ giới thời cổ đại thì ở tiệm này chẳng có bán.
Kế đến, nàng mua thêm hai chiếc quần và hai đôi giày vải.
Áo trực xuyết sáu trăm văn một bộ, áo lót bên trong bốn trăm hai mươi văn một chiếc, quần thì rẻ hơn đôi chút, mỗi chiếc bốn trăm văn, còn giày là một trăm năm mươi văn.
Thấy nàng mua nhiều, chủ tiệm bớt cho chút đỉnh, tổng cộng hết ba ngàn văn tiền, quy đổi ra là ba lượng bạc. Hắn còn hào phóng tặng kèm Chu Nhất hai xấp vải bông, rồi dùng một mảnh vải đen gói ghém toàn bộ đồ đạc lại cho nàng.
Vài vị đại nương lớn tuổi đứng cạnh chứng kiến cảnh Chu Nhất vác cái bọc to tướng trên vai mà xót xa hệt như vừa bị móc túi, miệng lầm bầm: “Đúng là phá gia chi tử, đồ phá của, mua mấy xấp vải về tự may là được rồi, lại đi vung tiền mua toàn đồ may sẵn.”
Tiếng gắt gỏng của chủ tiệm vang lên từ phía sau Chu Nhất: “Này đại nương, bớt mồm bớt miệng lại đi! Đạo trưởng người ta mua gì thì liên quan quái gì tới ngươi? Tóm lại xấp vải này ngươi có mua không thì bảo?”
Đại nương tru tréo: “Một trăm văn thì lão nương đây lấy!”
Chủ tiệm gạt phắt: “Một trăm văn không bán, một trăm bốn mươi văn!”
“Một trăm hai mươi văn thôi.”
“Một trăm ba mươi văn.”
Cuối cùng chốt giá bao nhiêu, Chu Nhất không nán lại nghe đoạn kết.
…
“Bánh hấp đây! Bánh hấp mới ra lò sáng nay đây, một văn tiền một cái thôi!”
“Màn thầu đây, màn thầu vừa to vừa thơm phức đây!”
Chu Nhất ngồi ở sạp hàng ven đường, xì xụp ăn bát hoành thánh. Hoành thánh ở đây nhân thịt không nhiều, vỏ bánh cũng chẳng cán mỏng như những loại nàng từng ăn, nước dùng chẳng có rong biển hay tôm khô, nhưng hương vị lại không tồi. Nhỏ thêm vài giọt dầu mè, miếng bánh vào miệng mềm trơn mướt mát, nhai vài dạo là trôi tuột xuống cổ họng.
Húp cạn đến giọt nước dùng cuối cùng, Chu Nhất đặt đũa bát xuống, vươn vai thỏa mãn.
Bữa sáng ở nhà họ Lưu không phải nàng ăn chưa no, chỉ là cuốc bộ một quãng đường dài cộng thêm dư âm ba ngày nhịn đói trong núi, vừa thấy sạp hoành thánh ven đường là hai chân nàng như bị đổ chì, không tài nào nhấc bước nổi.
Trùng hợp là nơi này lại nằm ngay sát khu chợ. Nàng tìm thấy hai huynh đệ nhà họ Lưu đang bày bán da thú, số da mang theo cũng đã tiêu thụ gần hết. Chu Nhất ngỏ ý mời họ ăn hoành thánh nhưng cả hai đều một mực từ chối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)