“Anh…” Châu Mạn Thuần không ngờ được Sở Hạo Vũ sẽ nói vậy.
Cô ta lặng người nhìn chiếc nhẫn trên tay anh chính là thứ cô ta luôn khao khát có được.
Nhưng giờ phút này khi anh muốn đem nó tặng cho cô ta, cô ta lại có chút không vui.
Bởi vì nó chính là thứ Bạch Giai Kỳ không cần nữa.
“Mạn Thuần, em có bằng lòng không?” Sở Hạo Vũ vứt bỏ cảm giác khó chịu trong lòng mà lặp lại lần nữa.
Đúng vậy! Người phụ nữ kia và anh không có bất kì liên quan gì.
Người anh nên quan tâm chính là người phụ nữ trước mặt này, cô ấy mới đáng để anh phải trân trọng.
Châu Mạn Thuần nhìn thẳng vào mặt anh, khuôn mặt tựa như tạc tượng, chỉ cần một ánh mắt cũng có thể khiến người đối diện chìm sâu trong đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

