“Cạch!” Tiếng mở cửa vang lên thì Châu Mạn Thuần cũng đứng ngay sau cửa.
Sở Hạo Vũ hơi bất ngờ khi thấy cô ta ở trong phòng.
Châu Mạn Thuần ở phía sau lo lắng nắm chặt hai tay sợ anh sẽ phát hiện ra điều bất thường.
Tuy nhiên Sở Hạo Vũ chỉ tiến đến gấp máy tính lại rồi quay người cũng cô ta đi ra ngoài.
Nhìn bàn tay đang nắm tay mình, Châu Mạn Thuần âm thầm thở dài một hơi.
Đồng thời càng cảm thấy quyết định của mình là đúng.
“Mạn Thuần, em sao thế? Mệt hả?” Sở Hạo Vũ chú ý thấy từ khi ra khỏi phòng làm việc Châu Mạn Thuần luôn không tập trung, gương mặt còn có chút tái nhợt vì thế quan tâm hỏi.
Châu Mạn Thuần nghe vậy giật mình hoảng hốt, vội vàng sờ lên mặt mình: “Không có! Em không có mệt!” Dừng một lát, cô ta quan sát sắc mặt của anh rồi cẩn thận nói: “Anh Hạo Vũ, anh biết gì chưa?”
“Chuyện gì?” Sở Hạo Vũ nhìn cây mận phía trước, trong đầu không tự giác nhớ đến chuyện sáng nay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

