Mẹ Sở thấy rõ tình huống trong phòng, khiếp sợ đến nỗi tay run run: "Con...!Hạo Vũ, con..." Bà tức giận đến nói không nên lời.
Châu Mạn Thuần thấy ba mẹ Sở thì giật mình, vội vàng điều chỉnh tư thế, ngồi nghiêm chỉnh lại.
Cô ta vẫn nhớ rõ mẹ Sở không thích mình.
“Cháu chào hai bác!” Cô ta mỉm cười nhã nhặn mang theo chút lấy lòng làm cho ba mẹ Sở không tự giác được mà nhíu mày.
Coi gái này giây trước còn kinh hoảng giây sâu đã mỉm cười vui vẻ, xem ra là người không đơn giản.
Mẹ Sở quan sát Châu Mạn Thuần một vòng, càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc như thể từng gặp ở đâu đó.
Nhận ra ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của mẹ Sở, Châu Mạn Thuần vội giới thiệu: "Cháu là Mạn Thuần, con gái cả của tập đoàn Châu gia ạ!" Lời này của cô ta ngoài muốn nhắc lại cho ba mẹ Sở biết mình là ai, còn muốn để họ biết được gia thế của cô ta tốt hơn so với người đàn bà kia.
Ba mẹ Sở nghe vậy ngẩn người, họ không ngờ cô ta chính là đứa bé từng sống nhờ ở nhà họ một thời gian khi ba mẹ cô ta xảy ra tranh chấp tài chính.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

