Mấy vị chấp sự đã tức giận đến cực điểm.
Câu chuyện của Tư Đồ Gian và Thư Tân có thể coi là truyền kỳ số một của tông môn trong vòng trăm năm nay.
Trăm năm trước, Thư Tân đã là một tu sĩ Ngưng Đan, chỉ cách Đạo Anh một bước chân, còn Tư Đồ Gian chẳng qua chỉ xuất thân từ một gia tộc sa sút. Nghe nói hắn còn dựa vào việc tổ tiên từng có ơn với Thư Tân mới bám riết lấy nàng, tự tiến cử mình làm hôn phu của Thư Tân.
Thư Tân có con mắt tinh đời, đã đưa hắn cùng bái nhập vào Trường Sinh Đạo Tông.
Hiện nay, một người là trưởng lão ngoại môn, một người là đệ tử nội môn, cả hai đều đã đạt đến cảnh giới Đạo Anh, có thể chính thức kết thành đạo lữ.
Kết quả, lại có người nhảy ra cướp!
Đúng là ruộng xấu không ai cày, cày xong lại có người tranh.
“Cẩm Y” Lâm gia các ngươi đúng là một trong những thế gia lớn nhất của Trường Sinh Đạo Tông thật đấy, nhưng cũng không thể hái quả vào lúc này chứ.
Một trăm năm trước đã làm gì rồi?
“Hù chết ta rồi, ta còn tưởng chuyện chúng ta ăn chặn bị tông môn phát hiện.” Thư Tân thở phào một hơi, vẻ mặt nhẹ nhõm thảnh thơi.
Chỉ cần không chặn đường tài lộc của nàng, mọi chuyện đều dễ nói.
****
Chặn đường tài lộc của người khác, như giết phụ mẫu người ta.
Thư Tân xuyên không đến thế giới này không có phụ mẫu, vậy nên chặn đường tài lộc của nàng chính là chuyện lớn nhất!
Những chuyện khác, Thư Tân không mấy lo lắng, duy chỉ có việc bám vào Trường Sinh Đạo Tông để ăn chặn lâu dài là việc mà nàng quan tâm nhất.
Hiện tại trên danh nghĩa nàng là trưởng lão ngoại môn, quản lý đủ thứ chuyện vặt vãnh. Những cửa hàng đan dược, pháp khí sinh lời của tông môn đều do phe phái cốt lõi của tông môn nắm giữ, nàng có muốn nhúng tay vào cũng không được.
Thư Tân cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc tự mình mở cửa hàng bên ngoài, chỉ cần tìm cách thay đổi diện mạo những tài nguyên mà nàng thu được từ việc tiêu diệt ma quật là có thể bán ra ngoài. Ai mà ngờ được, chính vì một ý nghĩ nhỏ nhoi như vậy mà khiến Thư Tân mất đi một trăm năm tự do.
Ở xã hội hiện đại, tuổi thọ của con người không quá trăm năm mà đã sinh ra biết bao “thế gia” độc quyền giai cấp.
Trong giới tu chân, động một chút là có những con quái vật sống hàng ngàn hàng vạn năm, giai cấp mà những môn phái, thế gia này xây dựng nên mới là thứ không thể vượt qua!
Những danh môn chính phái trong giới tu chân, để nuôi sống nhiều đệ tử, trưởng lão như vậy, ngoài việc để những đệ tử tư chất kém bán thân trả nợ, nỗ lực kinh doanh, con đường kiếm tiền nhất chính là “độc quyền”.
Năm đó Thư Tân chỉ bán một ít đan dược pháp khí mà mình không dùng đến, với khẩu hiệu “chất lượng ổn định”, “kinh doanh trung thực”, chưa kiếm được bao nhiêu tiền đã bị Trường Sinh Đạo Tông để mắt tới, lúc này mới bất đắc dĩ bị “chiêu an”.
Tình thế ép buộc con người.
Cái gì mà tu chân tiêu dao, chỉ có những người mới bước vào con đường tu hành mới có suy nghĩ đó.
Sau khi tu hành có thành tựu, sống vài trăm đến cả ngàn năm, đại quyền trong tay, mỹ nhân trong lòng, hưởng thụ tất cả những điều tốt đẹp của giới tu chân, sau đó khai chi tán diệp, để huyết mạch và gia tộc của mình mãi mãi trở thành người trên người, đó mới là mục tiêu theo đuổi của hơn chín phần tu sĩ trong giới tu chân.
Vì vậy, Thư Tân chỉ ăn chặn, làm mấy chuyện lấy hàng kém chất lượng thay cho hàng tốt, đã là một mối làm ăn không vốn mà ổn định rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
