Còn về Tư Đồ Gian, vị hôn phu này tuy cũng quan trọng, nhưng so với đường tài lộc của nàng thì lại không quan trọng đến thế.
Tu sĩ coi trọng Đạo, Tài, Lữ, Địa*, đạo lữ còn xếp sau cả tiền tài, điều này đã đủ nói lên tất cả.
(*) Đạo, Tài, Lữ, Địa: Bốn yếu tố quan trọng trong tu hành, bao gồm Công pháp (Đạo), Tài nguyên (Tài), Đạo lữ (Lữ), và Nơi tu luyện (Địa).
“Thư trưởng lão, ngài đã vất vả bồi dưỡng Tư Đồ đạo quân bao nhiêu năm nay, khó khăn lắm ngài ấy mới thành Đạo Anh cảnh, sao có thể trở thành người của Lâm gia được? Món làm ăn thua lỗ này không thể làm được đâu ạ.”
“Đúng vậy, Thư trưởng lão. Nếu Tư Đồ đạo quân thật sự bị Lâm gia lôi kéo đi, e rằng sự nghiệp của chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng lớn.”
“Trưởng lão, sau lưng chúng ta có hai tu sĩ Đạo Anh cảnh và chỉ có một tu sĩ Đạo Anh cảnh, sức uy hiếp mang lại là khác nhau đấy ạ.”
Việc bọn họ nắm giữ tiền hoa hồng từ các buổi yến tiệc của tông môn, lén lút bán chỗ ngồi trong yến tiệc, cũng không phải là không có chút tiếng gió nào lọt ra ngoài. Chỉ là những kẻ có thể tranh giành mối làm ăn này với họ lại không coi trọng những “đồng tiền vất vả” này, còn những kẻ muốn tranh giành với họ thì bối cảnh lại không đủ cứng.
Cho dù Thư Tân không được coi trọng ở Trường Sinh Đạo Tông, thì nàng cũng là một đạo quân thực thụ, người bình thường không thể trêu vào được.
Sắc mặt Thư Tân trở nên nghiêm túc: “Không sai, Lâm gia muốn dễ dàng đưa Tư Đồ Gian đi như vậy là không được.”
Cướp người đi thì thôi đi, còn muốn cản trở sự nghiệp của nàng thì tuyệt đối không được.
Bọn thuộc hạ đã đi mất dạng, kiếm linh mới chậm rãi bay ra khỏi vỏ kiếm.
[Bọn họ nhận thức rất rõ tầm quan trọng của Tư Đồ Gian. Với tính cách của ngươi, có thể dung túng người khác cướp cơm trong bát mình sao?]
“Xem ra, vẫn chưa đủ khích lệ. Sau này không thể cứ đàng hoàng chia ba bảy nữa, phải đổi thành một phần lương cơ bản và hai đến ba phần hoa hồng, làm không tốt thì trừ lương hiệu quả, mới có thể khích lệ bọn họ không ngừng nỗ lực.” Sự chú ý của Thư Tân hoàn toàn không đặt vào vị hôn phu hờ Tư Đồ Gian, nàng nhận thấy rất rõ đội ngũ mà mình gây dựng nên có chút dao động.
Hazz, hết cách rồi, dù sao bọn họ cũng chưa được đào tạo chuyên nghiệp về môi trường công sở, tố chất công sở không đủ cũng là chuyện bình thường.
[... Sự chú ý của ngươi có phải lệch rồi không?]
Kiếm linh im lặng một lúc rồi nói: [Ta có chút đồng tình với vị hôn phu của ngươi rồi đấy.]
“Từ xưa đến nay, kẻ làm nên đại sự nào có vướng bận tình cảm nhi nữ?” Thư Tân phất tay, nói một cách thờ ơ.
[Ngươi là người làm nên đại sự?]
“Vậy sao ngươi biết, Tư Đồ Gian không phải là người làm nên đại sự?” Thư Tân khẽ nhướng mày: “Kiếm linh, ngươi vẫn chưa hiểu con người. Con người vốn dĩ ti tiện*, vô liêm sỉ và tiêu chuẩn kép, cũng không có bất kỳ quan niệm đạo đức nào, chút tình cảm nhi nữ chỉ là chuyện nhỏ hơn cả một viên sỏi trên đường, thậm chí người khác còn cảm thấy viên sỏi này ngoài việc cấn chân ra thì chẳng có tác dụng gì.”
(*) Ti tiện: đê tiện, bỉ ổi.
[Ngươi muốn nói gì?]
“Những thói hư tật xấu của con người mà ta vừa nói với ngươi, vừa khéo ta đều có cả. Hắn là anh hùng chân chính không sai, nhưng ta cũng là tiểu nhân chân chính.” Thư Tân xòe hai tay: “Chúng ta ngay từ đầu đã không phải là người thích hợp.”
Một thiếu niên nhà tan cửa nát, vượt qua ngàn núi vạn sông để tìm đến nàng, người mà hắn chỉ mới gặp qua một lần, lại với thân phận tán tu trở thành đệ tử cốt lõi của Trường Sinh Đạo Tông, đây không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)