Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đạo Đức Của Giới Tu Chân Các Người Cao Quá Rồi Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

“Người sợ nổi danh, heo sợ béo. Sự cảm kích của người khác chỉ khiến ta bị trói tay trói chân thôi.” Thư Tân ngáp một cái: “Ngươi mà còn lảm nhảm nữa, ta sẽ cắm thân kiếm của ngươi vào hố xí của phàm nhân, ngươi tin không?”

Kiếm linh lập tức im bặt.

Nó biết, nữ tử đáng sợ tên Thư Tân này thật sự dám làm điều đó.

Tâm tư của nàng còn sâu hơn cả những ma tu đáng sợ nhất, thủ đoạn của nàng còn tàn độc hơn bất cứ ai mà nó từng thấy trong mấy trăm năm qua.

Nếu nàng chuyển sang tu ma đạo, thì làm gì còn chỗ cho mấy tên ma tôn hiện giờ nữa?

Ấy vậy mà nàng lại cứ thích ẩn mình ở Trường Sinh Đạo Tông để làm trưởng lão.

Chẳng lẽ, nàng đối với vị hôn phu kia là thật lòng sao?

Không, không thể nào.

Chuyện đó còn khó xảy ra hơn cả việc nó vui vẻ nhảy vào hố xí.

Trường Sinh Đạo Tông.

“Thư trưởng lão, đây là quà của “Linh Quả Thương Hội” gửi tới. Bọn họ hy vọng được bao thầu toàn bộ việc cung ứng linh quả trong đại hội lần này. Về giá cả, có thể thấp hơn giá thị trường một thành, bọn họ sẽ đưa thêm một thành nữa để hiếu kính ngài.”

“Ừm, nói miệng không bằng chứng, bảo bọn họ lập giấy cam kết.”

Thư Tân đang ở trong động phủ của mình, tiếp kiến mấy vị chấp sự mà nàng đã bồi dưỡng.

Mấy vị chấp sự ngoại môn này tu vi đều tầm thường, nhưng quản lý sự vụ lại rất giỏi.

Một người ăn chặn thì được bao nhiêu? Phải là một tập thể gây án mới hốt được mẻ lớn!

Hơn nữa, gia sản tính mạng của mấy vị chấp sự này, thậm chí cả gia tộc đứng sau họ đều bị nàng nắm trong lòng bàn tay. Dù cho có ngày bị tông môn phát hiện, bọn họ cũng sẽ dũng cảm đứng ra gánh tội thay nàng, bảo vệ những người còn lại để mưu tính cho tương lai.

Dù sao cũng là môn phái tu chân, ăn chặn một chút cũng không đến mức bị môn quy xử tử, cùng lắm là bị giam cầm mấy trăm năm. Chỉ cần Thư Tân trong mấy trăm năm đó đạt được thành tựu lớn, còn sợ bọn họ không ra được hay sao?

Chiếc bánh mà Thư Tân vẽ ra cho họ vừa to vừa thơm, lại còn phải nỗ lực lắm mới với tới được!

Một vị trưởng lão sẵn sàng chia ba thành lợi nhuận cho cấp dưới chẳng khác nào Bồ Tát tái thế. Bao nhiêu trưởng lão môn phái mượn danh nghĩa thu đồ đệ, nhận người hầu mà bòn rút cấp dưới đến tận xương tủy mới chịu thôi, thế mà người ta lại đường đường chính chính chiếm cái danh phận sư đồ, khiến họ không thể nào phản kháng.

Từ khi Thư Tân nhậm chức trưởng lão ngoại môn của Trường Sinh Đạo Tông, nàng đã tìm hiểu cặn kẽ cách xén lông cừu của tông môn, cách ăn chặn, cách lách luật để trốn tránh sự trừng phạt của môn quy.

Hết cách rồi, thời buổi này, lượng linh thạch mà một tu sĩ Đạo Anh cảnh cần đến quả thực là một con số trên trời!

Ngươi đã bao giờ thử cảm giác sống trên đời mà cứ như một con ác quỷ bị đày xuống địa ngục vĩnh viễn không siêu sinh chưa?

Hoặc đổi một cách hỏi khác.

Ngươi đã bao giờ thử làm việc liên tục mười năm không nghỉ, mỗi ngày thời gian nghỉ ngơi không quá một giờ, làm việc không ngơi nghỉ mà tiền lương chỉ bằng một bữa ăn của người khác chưa?

Thư Tân đang trải qua những điều đó.

Mỗi lần nàng dùng đả tọa thay cho giấc ngủ và tỉnh dậy, nàng đều tự hỏi mình, rốt cuộc nàng còn sống ở đây là vì cái gì?

Chẳng lẽ nàng xuyên không một lần, tu tiên được trường sinh, chỉ là để tiến hóa bỏ đi thời gian ăn, ngủ, lướt điện thoại để dùng vào việc cày cuốc hay sao?

Tiêu dao tự tại, không bị ràng buộc, đó mới gọi là đắc đạo trường sinh.

Mỗi ngày khổ tu, cắn đan dược làm việc quần quật, đó gọi là vĩnh viễn không siêu sinh!

Người làm công ở thời hiện đại được gọi là trâu ngựa, còn người làm công trong giới tu chân mới đúng là một con lừa chạy bằng năng lượng hạt nhân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc