Kẻ lắm lời đúng là khó giết nhất, đầu đã lìa khỏi cổ mà miệng vẫn còn cứng.
Ma tu nọ bất giác nhìn về phía vỏ kiếm bên hông nữ tử.
Trên vỏ kiếm bằng gỗ mun có khắc một cành lan thảo.
Đó là...
Thư Tân!
Tu sĩ Đạo Anh cảnh.
Ta có tài đức gì mà cần đến một nhân vật như vậy ra tay giết ta chứ?
Ma tu trợn trừng hai mắt, chết không nhắm mắt, chút sinh khí cuối cùng trong mắt cũng hoàn toàn tan biến.
[Thịt xương và ma khí của tên ma tu này cũng tàm tạm, còn nhiều hơn cả ma tu Ngưng Đan cảnh bình thường, lần này không lỗ.]
Thanh trường kiếm trong tay nữ tu, không, trong tay Thư Tân không thể duy trì hình dạng ban đầu mà gãy thành hai đoạn, thân kiếm loang lổ vết máu, trông còn tệ hơn cả sắt vụn.
Thanh danh kiếm lừng lẫy một thời, giờ đây lại chỉ có thể dựa vào một chút ảo thuật cỏn con để duy trì hình dạng nguyên vẹn.
Trên hai đoạn thân kiếm ấy có khắc bốn chữ lớn, lần lượt là “Đợi Đã” và “Khoan Đã”.
Tiếng “Đợi đã” mà nữ tử vừa thốt ra rõ ràng là tên của một nửa thanh kiếm gãy này.
[Thư Tân, gã còn chưa Ngưng Đan, tu vi của ngươi đủ làm tổ tông của gã rồi, thế mà còn phải dùng đến chiêu đánh lén ư? Chẳng trách gã mắng ngươi đê tiện.]
Bảo kiếm phủ bụi.
Chủ nhân mới của nó rõ ràng không phải là một người bình thường.
Thuở ban đầu, khi nàng luyện hóa chính mình, còn hùng hồn tuyên bố: “Ngươi quá nổi bật sẽ khiến ta bị để ý, chia ngươi làm hai, người khác sẽ không đoán ra được ngươi là ai.”
Thế là thanh tiên kiếm thượng phẩm ngày nào phẩm cấp rớt thê thảm, trở thành một thanh linh kiếm bình thường, lay lắt sống tạm, trông có vẻ chẳng bán được mấy đồng linh thạch.
Mà máu thịt của tên ma tu trước mắt cũng chỉ đủ để rửa sạch một vết máu nhỏ không thể nhìn thấy bằng mắt thường trên thân kiếm mà thôi.
“Ta là danh môn chính phái chứ có phải kẻ ngốc đâu.” Thư Tân cười tủm tỉm ghép “Đợi Đã” và “Khoan Đã” lại với nhau, tra vào vỏ kiếm.
“Với lại, từ trước đến nay ta chỉ đánh những trận vượt cấp như thế này thôi.”
Đúng là thế thật, đường đường là một tu sĩ Đạo Anh cảnh, lại đi vượt cấp đánh lén một tên ma đầu còn chưa Ngưng Đan?
Mất mặt chết đi được.
Thư Tân lại chẳng thấy có vấn đề gì.
Ở kiếp trước, chẳng phải đám sinh viên đại học vẫn hay vào ứng dụng tính toán của học sinh tiểu học để bắt nạt lũ trẻ đó sao?
Ai rảnh rỗi mà lại đi tìm những trận đánh mà mình biết chắc là không thể thắng chứ?
Đã đánh là phải nhắm đến chiến thắng.
[Ngươi không có chút kiêu hãnh và lòng tự trọng của một tu sĩ cao cấp nào sao?]
Thư Tân nhún vai: “Sống đủ lâu, vai vế đủ cao thì kiêu hãnh và lòng tự trọng tự nhiên sẽ có thôi.”
[Người khác thì mong được vượt cấp khiêu chiến để thành danh, còn ngươi ra tay giết người lại toàn tìm những kẻ có tu vi thấp hơn mình một hai bậc. Điều này chẳng có lợi gì cho việc tu hành của ngươi cả!]
“Nhưng lại rất có lợi cho đạo tâm của ta.” Thư Tân đắc ý chống nạnh: “Trăm năm qua ta chưa từng nếm mùi thất bại, đạo tâm sáng tỏ!”
[... Ngày nào cũng đi bắt nạt kẻ yếu, ngươi mà thua được mới là có quỷ ấy?]
Tiếng than thở của kiếm linh truyền thẳng vào đầu Thư Tân: [Nếu chủ nhân cũ của ta cũng có lòng dạ như ngươi thì ta đâu đến nỗi trở thành ma kiếm bị người người đòi đánh đòi giết?]
Thư Tân coi như không nghe thấy.
Thư Tân nhanh nhẹn dùng máu tươi của tên ma tu đã chết để giải trừ cấm chế trên đá trữ vật, liếc nhìn xung quanh rồi phóng một mồi lửa thiêu rụi cái ma quật đã tồn tại gần trăm năm này, sau đó mới đứng dậy rời đi.
Kiếm linh lại một lần nữa hỏi: [Máu trên thân kiếm của ta đều đến từ những tiên nhân ta từng chém giết, chỉ có máu thịt của ma tu ô uế nhất thiên hạ mới có thể rửa sạch được. Đây đã là ma quật thứ hai mươi mốt mà ngươi san bằng trong mười năm nay rồi, nhiều người cảm kích ngươi như vậy, ngươi không định đi trải nghiệm chút vinh quang mà mình đã liều mạng chiến đấu mới có được sao?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






