Một ma tu dáng vẻ nhếch nhác, khắp người đầy vết thương và máu tươi, không ngừng dập đầu cầu xin tha mạng, chẳng còn lại chút phong thái nào của ngày xưa: “Ta thật sự đã giao ra tất cả linh thạch, pháp bảo rồi. Ta có thể ký huyết khế với tiên tử ngài, sau này mạng của ta sẽ là của ngài, mặc cho ngài sai bảo.”
Bên cạnh gã, máu tươi và thịt nát vương vãi khắp nơi, tựa như chốn luyện ngục trần gian.
Nữ tu nghe vậy, trên gương mặt thanh tú lạnh lùng thoáng hiện một nét châm biếm: “Ta cần mạng của ngươi làm gì? Toàn đưa mấy thứ không ai thèm.”
“Ngươi chiếm núi xưng vương, tác oai tác quái ở đây cũng ngót nghét mấy chục năm rồi. Bấy nhiêu năm qua, các tu sĩ nhận lệnh truy nã ngươi đều một đi không trở lại, chỉ riêng đồ đạc của bọn họ thôi cũng đủ cho ngươi dùng mấy đời.
Hơn nữa tu vi của ngươi thấp, đến nay còn chưa chạm tới ngưỡng cửa Vấn Đạo, những tài nguyên tu hành cao cấp kia đối với ngươi chỉ có thể nhìn chứ không thể dùng. Ngoan ngoãn một chút đi, có thể dùng tiền mua mạng đã là ta khai ân ngoài vòng pháp luật rồi.”
Ma tu còn muốn cãi chày cãi cối, nhưng thanh kiếm của đối phương đã bất ngờ xoáy một vòng ngay cạnh ngực gã. Kiếm khí tựa như ngàn vạn cây kim thép đâm vào lục phủ ngũ tạng, khiến gã không thể vận dụng linh lực, đồng thời sống không bằng chết.
Nữ tu nhíu mày nói: “Nếu từ miệng ngươi không nói ra được một câu thật lòng nào nữa, ta sẽ sưu hồn đấy.”
“Nếu không phải lo nhìn thấy thứ bẩn thỉu trong đầu ngươi, ta đã chẳng buồn phí lời với ngươi.”
Ma tu hết cách, đành phải rạch phần đùi trong của mình, từ trong máu thịt lôi ra một viên đá trữ vật.
Bọn người danh môn chính phái này vẫn ngu ngốc quá, chỉ cần để gã đến gần và khởi động trận pháp, tình thế sẽ đảo ngược.
Năm đó, tên đệ tử của đại phái nọ rõ ràng có tu vi cao hơn gã một bậc, lại có pháp bảo của sư môn hộ thân, chẳng phải cuối cùng vẫn bị gã giết người đoạt bảo, đến cả nguyên thần cũng bị gã lôi ra luyện chế hồn phiên đó sao? Tiếng gào thét thảm thiết của kẻ đó đến giờ gã vẫn nhớ như in!
“Tiên tử mời xem, trong đá trữ vật của ta...” Bên hông ma tu đã xé ra một khe hở, bên trong một con yêu thú tựa như con trùng dài đang há to miệng, định tấn công nữ tử trước mặt.
Con yêu thú này là bản lĩnh giữ mạng của gã, với khoảng cách gần như thế này, cho dù là tu sĩ Ngưng Đan cảnh đã chạm tới ngưỡng cửa Vấn Đạo cũng phải chết hoặc bị thương. Gã có thể trở thành chủ nhân của ma quật này chính là nhờ vào con yêu thú đó.
Nữ tu đột nhiên cất tiếng: “Đợi đã.”
Vẻ mặt ma tu dữ tợn, bây giờ mới phát hiện ra có điều không ổn thì đã muộn rồi, gã...
Suy nghĩ của gã còn chưa kịp hoàn thành, thứ rơi xuống đất trước cả con trùng dài bị chém đứt lại chính là đầu của ma tu.
Ma tu cảm thấy nữ tu này bỗng dưng cao lên.
Không, là đầu của gã đã rơi xuống đất.
Một thanh phi kiếm đang cắm ngay trên chiếc cổ không đầu của gã.
““Đợi Đã” là tên kiếm của ta. Yêu thú của ngươi có nhanh đến đâu, liệu có nhanh bằng kiếm của ta được không?” Nữ tử vuốt ve vỏ kiếm bằng gỗ mun bên hông, bảo kiếm từ lâu đã chém rơi đầu kẻ địch.
“Ngươi đê tiện!” Ma tu chỉ còn lại chút linh khí cuối cùng trong chiếc đầu lâu, đã cận kề với cái chết.
“Được ma tu khen ta đê tiện, xem ra ta làm cũng không tệ.” Một luồng linh quang lóe lên giữa những ngón tay của nữ tu, lao về phía đầu của ma tu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
