Trước đây, Yến Tuyết Sơn chưa từng tham gia hoạt động xem mắt. Không phải không có người giới thiệu, ngược lại, số lượng rất nhiều. Sau khi thi được bằng sĩ sư và nhận quân hàm sĩ quan, lúc nào cũng có người nhiệt tình mai mối cho anh. Nhưng vì lo lắng cho tuổi thọ của bản thân, anh chưa bao giờ đồng ý.
Hơn nữa, chừng năm năm trở lại đây, dần dần chẳng còn ai giới thiệu nữa, cuộc sống thường nhật cũng vì thế mà thanh tịnh hẳn.
Anh luôn ghi nhớ di thư của cha nuôi trước khi mất:
【 Tuyết Sơn, hãy làm một người chính trực và lương thiện. Không cần vì muốn làm cha vui lòng mà đi luyện bắn tỉa nữa, tầm thường một chút cũng không sao cả, kết hôn sinh con, bình bình an an mà sống hết một đời.
Quê nhà của cha ở hành tinh K37 thuộc Chức Nữ Tinh, con chắc chắn chưa từng nghe qua đâu, đó là một hành tinh nông nghiệp rất vắng vẻ. Người ở đó đời đời làm nghề nông, rất nhiều người cả đời còn chưa từng nhìn thấy cơ giáp chiến đấu.
Vốn dĩ cha muốn đợi chiến tranh kết thúc sẽ đưa con đến đó xem thử, đã bao nhiêu năm rồi cha chưa trở về. Lúc mới đi, cha đã bán nông trường của mình để lo chi phí. Bao nhiêu năm qua, cha vẫn không kiếm đủ tiền để mua lại. Cha luôn nghĩ, đợi đến khi hoàn thành xong ước mơ, chắc chắn sẽ có đủ tiền để trở về dưỡng già.
Nhưng lúc con nhận được bức thư này, chắc cha đã mất rồi nhỉ? Ha ha. Vậy nên, sau này nếu có cơ hội, con hãy tự mình đến xem thử — nơi đó có những cánh đồng nhân tạo mênh mông vô bờ, rất thích hợp trồng lúa mì. Đến mùa thu hoạch, gió thổi qua sẽ tạo nên một đại dương màu vàng kim gợn sóng, và ngôi sao chiếu rọi vùng đất đó sẽ tỏa ra thứ ánh sáng lãng mạn pha lẫn màu lam phấn. 】
Sĩ sư bắn tỉa, anh đã làm được. Tiết kiệm tiền mua nông trường, anh cũng làm được rồi. Hiện tại chỉ còn thiếu mỗi việc đi xem mắt kết hôn thôi.
Yến Tuyết Sơn nghiêm túc đọc điều lệ xem mắt suốt hai tiếng đồng hồ. Trên đó viết: Trước tiên, phải ăn mặc chỉnh tề. Thế nên, người bủn xỉn như anh cũng phải móc ra bộ đồ trang trọng nhất mà anh thường dùng để ứng phó với người khác. Trước đây khi đi dự tiệc, anh toàn mặc quân phục, nhưng trong những dịp riêng tư không tiện mặc đồ quân đội, thế là anh đâm ra lúng túng.
Vẫn là Arthur đứng ra, mua hẳn một bộ đồ tặng anh. Đó là bộ âu phục len cashmere ba kiện màu xanh đen kẻ sọc mỏng. Theo lời Arthur, đây là kiểu trang phục người cổ đại trên Trái Đất thường mặc trong những dịp quan trọng. Phong cách phục cổ, mặc vào khá cầu kỳ, từ khuy áo, gấu quần đến cổ áo đều cần chú ý. Anh kiểm tra kỹ càng, cầm theo quà gặp mặt, rồi bắt xe buýt liên sao xuất phát!
Địa điểm xem mắt hẹn ở thành phố cảng trên hành tinh A11 thuộc khu Chức Nữ Tinh. Nơi này tuy nhỏ, nhưng là đầu mối giao thông then chốt của khu vực, đã là nơi phồn vinh nhất ở đó rồi.
Yến Tuyết Sơn đi theo biển chỉ dẫn, tìm đến nhà hàng Rose Tinh Tước. Đối tượng xem mắt đã đến sớm và đang ngồi chờ. Thấy anh xuất hiện, mắt đối phương sáng lên, vội đứng dậy, chỉnh lại quần áo: "Yến tiên sinh, ở đây ạ."
Đối phương là một Alpha nam — chuyện này cũng khá kỳ lạ. Anh đã gửi hồ sơ cho công ty xem mắt, không phân biệt nam nữ, cũng chẳng câu nệ Alpha, Beta hay Omega, sẵn sàng chọn đối tượng toàn diện, thế mà không hiểu sao, người cảm thấy hứng thú với anh toàn là Alpha nam.
Yến Tuyết Sơn máy móc làm theo các bước trong điều lệ xem mắt:
"Tôi thấy trong hồ sơ của anh có viết trước kia là quân nhân, vậy trong quân đội anh làm công việc gì?"
"Giết người."
"Ý tôi là... vị trí của anh là gì?"
"Binh lính."
"Anh có sở thích hay đam mê gì không?"
"Hứng thú là nổ súng. Không có sở thích nào khác."
"À... anh... anh ăn cái này không thấy dở sao?"
"Như vậy khỏe mạnh."
Yến Tuyết Sơn gọi một phần cơm bình dân, chỉ có thịt gà luộc và rau củ đơn giản. Trong quân đội anh ăn thế nào thì giờ vẫn ăn thế đó, đã thành thói quen.
Anh hỏi: "Anh hỏi xong chưa?"
Người đàn ông ngơ ngác: "Tạm thời không còn câu hỏi nào khác..."
Yến Tuyết Sơn nói: "Tôi có chuyện cần nói rõ. Người của công ty xem mắt nói hệ thống bị lỗi nên một số nội dung trong hồ sơ không cập nhật lên được. Nếu kết hôn, tôi sẽ tiếp tục sống ở nông trường. Anh có thể sống cùng tôi, hoặc ở nơi nào anh thích cũng được."
"Về mặt kinh tế, một năm tôi có thể chu cấp cho anh 100 ngàn tinh tệ tiền sinh hoạt phí."
"Về tần suất sinh hoạt tình dục, vì tôi bị lãnh cảm nên không có nhu cầu. Nếu anh cần, tôi có thể phối hợp một tháng một lần."
"Ngoài ra, năm lên năm tuổi, vì chiến tranh mà não bộ bị tổn thương, tôi đã mất đi khả năng cảm nhận tình cảm."
Người đàn ông nghe xong, đến cả cơm cũng chẳng buồn ăn, cứ ngồi ngẩn người nhìn anh trân trối. Sắc mặt hắn từ lúng túng dần chuyển sang cảm thấy hứng thú. Đợi anh nói hết, hắn cười hỏi: "Anh đây là muốn tìm đại một người để chắp vá kết hôn sao?"
Yến Tuyết Sơn: "Phải. Anh có thể chấp nhận được không?"
Người đàn ông cười ha ha: "Thú vị thật. Được chứ."
Bữa cơm kết thúc. Yến Tuyết Sơn thấy mình nói chuyện cũng không tệ, mỗi câu hỏi đều trả lời đầy đủ. Đối phương còn đề nghị đi dạo, sau đó đến đài quan sát duy nhất trên hành tinh này để ngắm hoàng hôn. Giữa đường, đối phương thử nắm tay anh.
Yến Tuyết Sơn từ chối ngay. Anh nghiêm túc giải thích: "Vì sự an toàn của anh, xin đừng nắm tay tôi khi chưa thông báo trước. Vì vừa giải ngũ không lâu nên tôi vẫn còn phản xạ chiến trường, rất có khả năng sẽ gây tổn thương cho anh, nguy hiểm đến tính mạng đấy. Hơn nữa, trong sách có viết: lần đầu gặp gỡ để nhận thức, lần hai gặp mặt để làm quen, lần ba mới thử nắm tay, đó là tiến trình lý tưởng nhất."
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào anh rồi cười: "Anh chắc là chưa từng yêu đương bao giờ đúng không? Tôi cứ tưởng anh 32 tuổi rồi thì phải có lịch sử tình trường chứ."
Yến Tuyết Sơn lắc đầu: "Chưa từng. Trong quân đội bận lắm."
Người đàn ông nói: "Vậy đợi đến lần thứ ba gặp mặt chúng ta hãy nắm tay nhé. Đến lúc mặt trời lặn còn tận ba tiếng nữa, anh có muốn đi dạo ở đâu không?"
Yến Tuyết Sơn thấy chút hứng thú: "Vậy, tôi có thể đi dạo một vòng cửa hàng linh kiện cơ giáp được không?"
Trên hành tinh A11 chỉ có đúng một cửa hàng linh kiện. Diện tích tiệm vỏn vẹn một nghìn mét vuông, nhét hai con cơ giáp vào đã thấy chật, ở đây chẳng có nổi một khung cơ giáp hoàn chỉnh nào, chỉ có vài linh kiện thay thế, cung cấp dịch vụ sửa chữa đơn giản giá rẻ và sơn dùng để cải trang.
Yến Tuyết Sơn đi "săn" linh kiện. Trong đầu anh tự nhiên nảy ra ý tưởng cải tạo con cơ giáp nông nghiệp của mình, hơn nữa, anh muốn lắp thêm một bộ trang bị bắn tỉa. Bác Kiều cũng từng nói, năm mươi năm gần đây vì chiến tranh hỗn loạn mà nảy sinh không ít hải tặc vũ trụ. Mấy năm trước cũng từng có hải tặc ghé qua hành tinh của họ, tốt nhất là nên xây một cái pháo đài ở nông trường để cùng nhau chống đỡ.
Điều này rất có lý.
Người đàn ông đi theo tìm cùng anh, nói: "Anh bảo không có sở thích mà?"
Yến Tuyết Sơn dùng một tay nhấc bổng cái động cơ nặng tám mươi ký lên, đáp: "Đây không phải sở thích, đây là kỹ năng cầu sinh."
Chiếc tivi trong tiệm đang phát tin tức Liên bang. Nữ dẫn chương trình với gương mặt ngọt ngào, đoan chính nói: "...Hôm kia, Tổng thống tham gia hội đàm kiến thiết. Trong hội đàm lần này, ngài lần đầu giới thiệu với công chúng trưởng tử của mình, Arthur Von Felix. Trước đây anh đã từng tham gia nhiều chiến dịch quan trọng trong quân đội, sau đại quyết chiến đã được thăng hàm Thượng tướng. Là một cá nhân, anh là một sĩ sư cơ giáp cận chiến cấp S với chiến công hiển hách; là một chỉ huy, anh cũng giành được nhiều thắng lợi... Mỗi trận chiến anh đều luôn đi đầu làm gương..."
Nghe đến đây, dù Yến Tuyết Sơn có trì độn đến mấy cũng cảm thấy có gì đó sai sai. Anh ngẩng đầu, nhìn thấy trên màn hình là một người đàn ông tóc vàng mắt vàng, mặc quân phục chỉnh tề, đứng ngay bên cạnh Tổng thống, dáng người cao lớn anh tuấn.
Anh nhìn trái, nhìn phải, nhìn thế nào đi nữa cũng chỉ có thể thừa nhận, người này chính là Arthur.
Quá vô lý. Yến Tuyết Sơn nhất thời không phản ứng kịp. Anh nhìn người trên tivi, mái tóc vàng mắt vàng y hệt Tổng thống. Anh nghĩ, hình như đúng là con ruột thật.
Yến Tuyết Sơn đặt hàng số linh kiện trị giá hơn ba mươi vạn tinh tệ, ngay ngày hôm sau chủ tiệm đã dùng chuyển phát nhanh liên sao gửi đến tận nhà.
Hôm nay thời tiết rất đẹp. Yến Tuyết Sơn mang con cơ giáp nông nghiệp ra sân, dựng giàn giáo, bắt đầu cải tạo. Anh mặc bộ đồ lao động cũ, làm việc một lúc thấy nóng nên cởi áo khoác ra, áo lót bên trong đã ướt đẫm mồ hôi, cơ ngực và cơ bụng ẩn hiện thấp thoáng.
Đúng lúc này, Yến Tuyết Sơn bỗng cảm thấy mình bị ảo thính, như thể nghe thấy Arthur đang gọi mình là "sư phụ".
Đến tiếng thứ hai, anh mới phát hiện ra đó không phải ảo thính. Anh quay đầu nhìn theo hướng âm thanh.
Arthur đang đứng ở hướng có ánh sáng, Yến Tuyết Sơn nhìn qua liền bị ánh mặt trời chói chang làm lóa mắt, khiến anh phải nheo mắt lại. Arthur đang mặc quân phục, trên vai là quân hàm, trước ngực cài mấy tấm huân chương. Phát hiện ra được anh nhìn thấy, hắn giơ cao cánh tay, vẫy vẫy một cách nhiệt tình và vui vẻ, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ, hét lớn: "Sư phụ!"
Khi tiếng hét vừa dứt, hắn bắt đầu từ đi nhanh chuyển sang chạy chậm, rồi cứ thế sải bước ngày càng lớn, càng chạy càng nhanh.
Yến Tuyết Sơn vẫn ngồi trên giàn giáo cao, không nói một lời, lặng lẽ nhìn hắn chạy đến.
Đến dưới chân giàn giáo, Arthur thở hồng hộc, ánh mắt sáng rực, nhìn lên anh không chớp mắt, trực tiếp nói đầy nhiệt tình: "Sư phụ, thầy đang sửa cơ giáp ạ? Để em giúp thầy một tay nhé."
Yến Tuyết Sơn hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhìn từ trên cao xuống, lạnh lùng hỏi: "Sao cậu biết tôi ở đây? Đến tìm tôi làm gì?"
Arthur khựng lại một chút, rồi lại mỉm cười: "Em hỏi thăm từ người khác ạ..."
Hắn ngửa cổ lên hỏi: "Sư phụ, không phải thầy nói là sắp kết hôn rồi sao? Em là đồ đệ của thầy, đương nhiên phải quan tâm một chút... Cái đó... tiến triển đến đâu rồi ạ?"
Yến Tuyết Sơn "ừm" một tiếng: "Khá thuận lợi."
Đã tiến hành xong lần gặp gỡ xem mắt thứ nhất rồi.
Nụ cười trên mặt Arthur gần như không giữ nổi nữa.
Yến Tuyết Sơn nhảy xuống từ giàn giáo, nhẹ nhàng tiếp đất trước mặt hắn, nhìn thẳng, dứt khoát nói: "Trả tiền đi."
Arthur: "Tiền gì cơ?"
Yến Tuyết Sơn: "Tiền tôi mời cậu đi ăn lúc cậu mới tới quân đội. Tôi cứ tưởng cậu là con nhà nghèo nên mới mời. Không ngờ cậu lại là con trai Tổng thống, cậu chắc chắn không thiếu tiền, sao phải lừa tôi mời cơm? Trả tiền lại đây."
Arthur: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)