Yến Tuyết Sơn nhấn nút hẹn giờ trên máy tính.
"Cách."
Chương trình này y hệt những lần anh huấn luyện giới hạn thời gian cho bọn họ.
Arthur không còn ngượng ngùng nữa, hắn nhanh chóng hành động, tranh thủ từng giây từng phút chui vào trong chăn của anh. Phòng không bật đèn. Yến Tuyết Sơn dùng thái độ như đang thảo luận chiến thuật để bàn bạc, chốt lại kế hoạch "giải mộng" này sẽ được triển khai cụ thể ra sao.
Ai cũng biết, hồi còn đi học, môn chiến thuật của anh lúc nào cũng thi trượt, thế nên trước mỗi lần chiến đấu, anh đều nghe theo ý kiến bố trí của Arthur. Tên nhóc này có thiên phú dị bẩm trong lĩnh vực đó, liệu địch như thần, cực kỳ đáng tin cậy.
Arthur nói năng rất có lý có cứ: "Để em ở trên cho, thầy chỉ cần nằm yên thôi, sẽ không mệt."
Yến Tuyết Sơn: "Được. Nhưng tôi không đảm bảo là mình sẽ không ngủ quên giữa chừng đâu nhé. Tôi có thể chiều cậu, nhưng không chịu trách nhiệm 'diễn' đâu."
Arthur: "...Được."
Thái độ gì đây? Nghe có vẻ nghiến răng nghiến lợi lắm, Yến Tuyết Sơn thầm nghĩ.
Arthur áp sát, ôm chặt lấy anh. Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương. Hắn nghiêm túc nói với giọng điệu đậm chất khoa học: "Chưa bắt đầu mà, sao tim thầy đập nhanh đến mức dọa người thế? Nhiệt độ cơ thể của thầy cũng đang tăng cao, sắp đuổi kịp nhịp tim sau khi hoàn thành trọn bộ huấn luyện cực hạn rồi, thực sự không sao chứ?"
Arthur có chút ảo não: "Sư phụ, thầy đừng nói nữa, cứ nằm hưởng thụ là được, nếu thấy không thoải mái thì bảo em."
Yến Tuyết Sơn: "Ờ."
Anh thả lỏng cơ thể, phó mặc bản thân cho hắn. Thú thật, chuyện này khá khó, nhiều năm huấn luyện chiến đấu đã tạo cho cơ thể anh một phản xạ cơ bắp tự nhiên. Ví dụ, nếu có ai đó mò mẫm từ sau lưng, anh sẽ phản xạ tự nhiên tặng cho đối phương một cú quật qua vai ngay lập tức. Anh phải cố gắng hết sức để kìm nén cái thôi thúc muốn "tác động vật lý" lên người ta.
Đang mơ mơ màng màng thì mọi chuyện đã xảy ra rồi. Anh chóng mặt hoa mắt, tâm trí không mấy tỉnh táo mà nghĩ: ...À, sao mình lại bị người ta "ăn" thật rồi thế này?
Thế mà rõ ràng lúc nãy Arthur bảo nằm yên không cần cử động, vậy mà chốc thì bắt anh nâng eo, chốc lại bắt dạng chân, rồi nằm sấp, nằm nghiêng đủ kiểu. Cũng may anh là một sĩ sư điều khiển cơ giáp đã được huấn luyện bài bản, cơ thể dẻo dai nên mọi tư thế đều phối hợp trơn tru.
Cảm giác rất lạ, không nói là thoải mái, cũng chẳng thể gọi là khó chịu. Arthur cứ nhìn anh chằm chằm, thỉnh thoảng lại hỏi han vài câu, hệt như đang kiểm tra, rà soát lỗi để điều chỉnh lại trang bị chưa đạt chuẩn vậy. Vừa muốn nhìn anh, lại vừa ngượng ngùng không dám nhìn thẳng. Nhìn bộ dạng đó, có vẻ hắn cũng chẳng thoải mái gì mấy.
Lằng nhằng, dính dấp, sốt ruột. Thật không hiểu nổi có gì vui.
Thời gian vừa đến.
Yến Tuyết Sơn vội vàng thúc giục: "Nhanh lên."
Mồ hôi nhễ nhại trên trán Arthur: "Cái này đâu có điều khiển được đâu, gia hạn thêm mười phút đi thầy. Chắc là không chênh lệch mười phút này đâu mà."
Yến Tuyết Sơn: "Không được, đã giao kèo một giờ là một giờ."
Anh chưa bao giờ nuông chiều trẻ con, trực tiếp tung một cước đá văng hắn ra ngoài. Anh tốn năm phút để tắm rửa qua loa, lau khô người rồi đi ngủ. Arthur vẫn còn ở bên ngoài, chân tay luống cuống hỏi: "Sư phụ, thầy thấy không thoải mái sao? Thầy vẫn chưa... em nghĩ..."
Yến Tuyết Sơn: "Đừng ồn nữa, đi tắm nhanh rồi ngủ đi."
Arthur: "Sư phụ, lát tắm xong, em có thể ngủ cùng thầy không? Không làm gì hết, chỉ nằm chung một cái chăn thôi."
Yến Tuyết Sơn từ chối không chút do dự: "Không được, cậu ngủ mơ lại giống con bạch tuộc ôm chặt lấy tôi, làm tôi ngủ không yên. Quá giờ rồi, cậu không ngủ thì tôi cũng muốn ngủ."
Trước đây từng có một lần như vậy, ký ức đó của Yến Tuyết Sơn không mấy tốt đẹp. Thấy anh đã bắt đầu không vui, Arthur ngậm miệng, không dám hó hé gì thêm.
Nửa đêm sau đó bình an vô sự. Một đêm ngon giấc.
Ngày thứ hai, cả hai người lên cơ giáp như bình thường. Không ai nhận ra hai người bọn họ đêm qua vừa mới hoàn thành xong chuyện "hài hòa sinh mệnh", bản thân Yến Tuyết Sơn cũng chẳng thấy khó chịu gì, so với đánh trận hay huấn luyện cường độ cao thì chuyện đó chỉ là "chuyện nhỏ như con thỏ".
Trước khi xuất kích, Arthur nói với anh: "Giả sử tình huống xấu nhất mà em dự đoán xảy ra, nếu em bị bao vây, thầy đừng quản em, cứ chạy đi."
Yến Tuyết Sơn hạ hàng mi: "Hửm? Làm thế sẽ bị tòa án quân sự đem ra xét xử đấy."
Arthur cười khẽ: "Nếu nước mất nhà tan rồi thì còn tòa án quân sự nào nữa? Thầy luôn sẽ sống sót mà, phải không?"
Về sau, Yến Tuyết Sơn nghe kể lại rằng, lúc đó Arthur đã bộc phát ra pheromone Alpha sắc bén và đáng sợ chưa từng có, khiến cho những Alpha và cả Omega ở gần đó đều choáng váng. Đáng tiếc, anh là một Beta, anh chẳng cảm nhận được gì cả.
Thế nên, Yến Tuyết Sơn chỉ lịch sự ôm lấy Arthur, làm một cái lễ kề mặt cổ xưa, đặt một nụ hôn nhẹ vào gò má trẻ trung của cậu, rồi bên tai cậu, không hiểu sao lại thốt ra một câu:
"Good luck, my golden boy."
Arthur vốn có mái tóc và đôi mắt màu vàng hiếm thấy, hồi mới đến, mọi người đặt biệt danh cho cậu là "Golden boy". Yến Tuyết Sơn chưa từng gọi cậu như vậy bao giờ, đây là lần đầu tiên. Thực ra anh luôn thấy cái tên này khá thú vị. Mỗi lần người khác gọi Arthur như thế, cậu luôn bừng bừng khí thế, giống như một mặt trời nhỏ tỏa sáng và nhiệt huyết, dũng mãnh tiến lên không lùi bước.
Nhưng khi chính anh dùng từ này, dường như hiệu quả không giống lắm nhỉ?
Mặt Arthur đỏ bừng, cậu nhìn anh, ánh mắt dần trở nên kiên định, rồi hạ quyết tâm nói lớn: "Thầy đợi em, em nhất định sẽ không chết đâu!"
Liên minh đã không còn chịu nổi sự tiêu hao kéo dài nữa. Trận quyết chiến này là một trận đánh chớp nhoáng, tổng cộng chỉ kéo dài đúng bảy ngày. Bước ngoặt xảy ra khi anh và Arthur dẫn dắt bộ đội của mình đối đầu trực diện với đội quân tinh nhuệ nhất của địch, hoàn thành chốt chặn quan trọng trong vòng vây tiêu diệt. Từ đó, cán cân chiến trường hoàn toàn nghiêng về phía Liên minh.
Cựu Đế quốc binh bại như núi đổ.
Anh không chết, Arthur cũng không chết. Cả hai đều sống sót.
Một tháng sau, công tác thu nhận bại binh, thanh toán, chỉnh lý bắt đầu được tiến hành. Trên các hành tinh của Cựu Đế quốc, cờ của Liên minh được kéo lên khắp nơi. Tổng thống tuyên bố qua phát thanh liên sao: "Chiến tranh đã kết thúc rồi."
Mọi người hò reo ăn mừng. Arthur đứng cạnh anh đột nhiên ôm chầm lấy, mắt rưng rưng lệ: "Đánh xong trận rồi, sư phụ."
Yến Tuyết Sơn cũng ôm lại hắn một cái, vỗ nhẹ vào lưng: "Cuối cùng cũng kết thúc rồi. Có thể về nhà thôi."
Lúc đó bầu không khí đang ở đấy, anh cũng không thấy cái ôm này có gì bất ổn. Nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó thôi, về sau thì không được nữa.
Cả nước ăn mừng điên cuồng. Trong lúc các đồng nghiệp đi dự tiệc, anh lại đệ đơn xin giải ngũ lên Bộ Quốc phòng. Cấp trên không hiểu nổi, giữ lại mấy lần nhưng ý chí của Yến Tuyết Sơn đã quyết. Hơn nữa, anh luôn giấu Arthur chuyện này. Mãi đến khi đơn giải ngũ được phê duyệt, anh mới thông báo cho Arthur biết mình sắp đi.
Lúc ấy Arthur không ở trong quân đội, cậu bị người nhà gọi về. Yến Tuyết Sơn chỉ gửi cho cậu một tin nhắn ngắn gọn.
Yến Tuyết Sơn 18 tuổi vào quân trường, 21 tuổi nhập ngũ, 32 tuổi giải ngũ. Trừ đi khoản nợ học phí đại học, cộng với các loại tiền thưởng chiến đấu, anh vốn tiết kiệm chi tiêu, không bao giờ xài tiền hoang phí, cuối cùng tổng cộng kết toán được 29,83 triệu tinh tệ. Quân hàm của anh không cao, chỉ là Thiếu tá - quân hàm cơ bản của sĩ sư cấp S. Vì mỗi lần có cơ hội thăng tiến anh đều nhường cho người khác. Chứ còn gì nữa, thăng tiến với anh cũng vô dụng thôi.
Quân hàm của Arthur cao hơn anh rất nhiều, khi cần thiết có thể chỉ huy chiến hạm và quân đội hiệp đồng tác chiến. Anh nghĩ, chắc là Arthur định phát triển sự nghiệp trong quân đội. Đúng thật, Arthur rất hợp với con đường đó. Biết đâu sau này sẽ lên làm Nguyên soái cũng không chừng. Chỉ là chí hướng không đồng nhất, không thể cùng nhau mưu sự được nữa.
Đã đến lúc đường ai nấy đi.
Khi lên phi thuyền, Yến Tuyết Sơn nhận được tin nhắn thoại của Arthur gửi đến, giọng điệu đầy vẻ nôn nóng: "Sư phụ, sao thầy đột nhiên giải ngũ? Có phải có kẻ nào bắt nạt thầy không? Thầy đừng vội, đợi em, em lập tức quay về ngay. Cho em một giờ, em lái cơ giáp bay về!"
Yến Tuyết Sơn trả lời: "Chẳng hiểu cậu đang nói cái gì lung tung nữa. Tôi đã bảo từ trước rồi mà, đánh xong trận này là về nhà kết hôn. Thế nên tôi giải ngũ rồi."
Tắt liên lạc, rời đi.
Mấy ngày nay, Arthur liên tục gửi không ít tin nhắn, cứ năm sáu tin thì anh mới chọn trả lời một tin. Anh vẫn chưa nói cho Arthur biết mình đi đâu dưỡng lão. Không hiểu sao, anh không hy vọng Arthur tìm tới nơi, anh cứ có cảm giác không lành rằng nếu hắn tìm đến thì hậu họa khôn lường.
Chuyển trang điều khiển quang não, Yến Tuyết Sơn bàn bạc xong xuôi với công ty xem mắt, hẹn gặp vài đối tượng.
Yến Tuyết Sơn lại nhắn tin trả lời Arthur: 【 Không cần đến tìm tôi, tôi bận. 】
Arthur: 【 Bận gì chứ? Làm ruộng à? Em có thể giúp thầy mà. Thầy có cần cơ giáp nông nghiệp mẫu mới nhất không? Em mua một chiếc tặng thầy nhé, sư phụ. 】
Yến Tuyết Sơn: 【 Không rảnh tiếp cậu. Tôi còn bận chuyện kết hôn. 】
Arthur không trả lời nữa. Yến Tuyết Sơn kiểm tra trạng thái của hắn, thấy trực tiếp mất kết nối rồi. Chẳng biết là do mạng hỏng hay gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)