Mấy ngày sau.
Bác Kiều ở nông trường bên cạnh nướng bánh táo rồi mang sang cho Yến Tuyết Sơn hai cái. Vừa đến nơi, chú kinh ngạc khi thấy chỗ anh xuất hiện một chàng trai trẻ lạ mặt đang hì hục làm việc hết sức mình.
Chàng trai này trông rất rắn rỏi và cường tráng. Mái tóc hắn mang màu vàng rực rỡ như những bông lúa mạch vào mùa thu hoạch. Khi hắn từ dưới ruộng ngẩng mặt lên, đôi gò má ửng hồng khỏe mạnh vì nắng, đôi mắt lại sáng rực như những vì sao. Dù đang mặc bộ đồ yếm bò và đi đôi ủng lấm lem bùn đất, hắn vẫn không giấu nổi khí chất chất phác và tỏa nắng ngời ngời.
Nhìn qua, trông hắn chẳng khác nào một anh thợ làm thuê chính gốc của nông trường.
Hắn còn nhiệt tình chào hỏi: "Cháu chào chú, cháu chào chú ạ."
Đúng là một chàng trai tốt! Ngoại hình khiến người ta vừa nhìn đã thấy cảm mến, đã vậy làm việc còn chăm chỉ, thạo tay. Nhìn bộ dạng này, chắc chắn gia đình phải có truyền thống làm nông đời đời kiếp kiếp!
Được khen, Arthur vui mừng ra mặt, giống hệt một cậu học sinh tiểu học lần đầu tiên được điểm mười: "Cháu cảm ơn chú, cháu cảm ơn chú ạ."
Yến Tuyết Sơn đứng bên cạnh chỉ biết cạn lời.
Tên này chính là Sĩ sư điều khiển cơ giáp cận chiến hàng đầu đang tại ngũ của Liên bang đấy!
Có một lần, thanh kiếm quang của hắn vừa khai chiến đã bị hỏng. Nhưng hắn không hề ngồi chờ chết mà chỉ dùng duy nhất một con dao găm hợp kim, áp sát cận chiến rồi tháo rời hoàn toàn cơ giáp của đối thủ.
Kỹ thuật đấu võ cơ giáp của Arthur có thể nói là đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, muốn gì được nấy.
Cho nên, khi tên này mặt dày mày dạn nhất định đòi ở lại giúp đỡ, Yến Tuyết Sơn đã suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu muốn ở lại cũng không phải là không được. Tôi giao cho cậu một nhiệm vụ, nếu hoàn thành thì tôi cho phép cậu ở lại."
"Trong vòng một tuần, hãy giúp tôi cấy mạ cho mảnh đất này. Nhưng cậu phải dùng chế độ thủ công, nếu làm hỏng quá 200 cây mạ thì coi như thất bại."
Lúc đầu, Arthur cảm thấy việc này chắc cũng chẳng khó gì.
Bởi vì trong trại huấn luyện cơ giáp của quân đội có một môn huấn luyện thao tác vi mô, thực tế thường được xem như một trò chơi. Người điều khiển phải lái cơ giáp né tránh các tia laser đỏ dày đặc, yêu cầu về độ chi tiết cực kỳ khắt khe. Trước đây để luyện kỹ thuật, hắn đã từng "cày" môn này một thời gian, và đến tận bây giờ vẫn là người giữ kỷ lục cao nhất.
Thế nhưng khi bắt tay vào dùng cơ giáp để cấy mạ, hắn mới nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản.
Cái thứ máy móc này sinh ra vốn là để phá hoại. Hắn có thể nhấc cây mạ lên, nhưng trong quá trình phát lực, chỉ cần sai lệch một chút xíu thôi là mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển ngay lập tức.
Dù đã tập trung toàn bộ tinh thần, nhưng sau ngày đầu tiên, hắn vẫn làm hỏng hơn 100 cây mạ.
Chuyện này còn đáng sợ hơn cả việc huấn luyện ý thức.
Mấu chốt là, nếu thất bại, hắn sẽ phải rời đi.
Mà một khi đã hứa, hắn tuyệt đối không nuốt lời.
Mối quan hệ giữa hai người họ từ trước đến nay vẫn luôn là như thế.
Yến Tuyết Sơn gọi chuẩn mực hành sự của mình là "nguyên tắc có thể kiểm soát". Tức là bất kể làm việc gì, chỉ cần xác định được một tiêu chuẩn hoặc quy tắc, dù có đạt được hay không thì điều đó vẫn nằm trong tầm kiểm soát, chứ không phải kiểu hành động không nguyên nhân, không nguyên tắc.
Mấy đêm liền Arthur đều không ngủ, hắn ở lỳ trong kho thóc, dùng việc cầm nắm những chiếc ly thủy tinh nhỏ để luyện tập cảm giác tay.
Sang ngày thứ hai, số lượng mạ hỏng đã giảm xuống dưới 50 cây. Ngày thứ ba chỉ còn dưới 10 cây, và đến ngày thứ tư thì hoàn toàn không hỏng cây nào. Hắn đã thực sự trở thành một thợ nông nghiệp thuần thục. Arthur hoàn thành công việc Yến Tuyết Sơn giao trước thời hạn hẳn nửa ngày.
Hắn hớn hở đi tìm Yến Tuyết Sơn để xin chìa khóa phòng ngủ phụ.
Yến Tuyết Sơn sảng khoái đưa chìa khóa cho hắn: "Ừm, ngủ một tối đi. Ngày mai tôi sẽ đưa cậu ra bến cảng, vừa vặn kỳ nghỉ của cậu cũng kết thúc rồi."
Arthur nghe xong như bị sét đánh ngang tai, hắn buồn bực nói: "Dạ được... Giá mà em làm xong sớm hơn một chút thì tốt rồi."
Yến Tuyết Sơn tiếp lời: "Hiện tại cậu vẫn là quân nhân, sao có thể tự ý rời bỏ vị trí công tác lâu như vậy được."
Rồi anh hỏi thêm: "Sau này thì sao, cậu định thế nào? Sau khi tôi giải ngũ, cậu đã tìm được cộng sự mới chưa? Hay là chuyển hẳn sang vị trí chỉ huy rồi?"
Arthur nhìn anh, ánh mắt hơi rực cháy: "Em không tìm cộng sự mới, em chỉ muốn làm cộng sự với thầy thôi, sư phụ."
Yến Tuyết Sơn đang ăn bánh táo, anh mút nhẹ chút nước đường dính trên đầu ngón tay. Nghe vậy, anh nhìn về phía Arthur, đầu lưỡi khẽ liếm mu bàn tay rồi nói: "Tôi đã giải ngũ rồi, cơ giáp cũng đã bàn giao lại, tôi không thể làm cộng sự với cậu được nữa."
Việc phối hợp giữa Sĩ sư cận chiến và Sĩ sư tầm xa cần một quá trình huấn luyện và mài dũa lâu dài. Ngoài ra còn phải tiến hành so khớp độ tương thích của tinh thần lực, ít nhất phải đạt 50% mới có thể thành đôi.
Lúc mới quen Arthur, độ tương thích của hai người chỉ có 63%, không tính là cao, chỉ vừa đủ dùng. Mấy năm trôi qua, con số ấy dần tăng lên, từ hai năm trước đã đạt đến 99.9% nhưng rồi cũng kẹt lại ở đó, dù thế nào cũng không thể tiến thêm bước nữa.
Tìm được một cộng sự Sĩ sư tốt là điều cực kỳ khó khăn.
Nói một cách hơi quá, có rất nhiều Sĩ sư ngoài miệng thì dẻo nhẹn bảo người tình rằng "em là bạn đời linh hồn của anh", nhưng quay đầu lại là đổi đối tượng ngay. Đúng là "cộng sự thép, người tình như nước chảy". Trên chiến trường, nếu người cộng sự có độ ăn ý tuyệt đối với bạn rời đi, có khi cả đời bạn cũng chẳng tìm được người thứ hai thay thế.
Yến Tuyết Sơn từng thấy có những cặp cộng sự mà ngoài đời quan hệ cực kỳ kém, gần như nước với lửa, nhưng khi lên chiến trường thì lại là chuyện khác. Dù tư giao có tệ đến mấy họ cũng không bao giờ tách hàng.
Dù sao cũng là người trong nghề, Yến Tuyết Sơn phần nào hiểu được tâm lý "đã thấy mây ở đỉnh Vu Sơn thì chẳng mây nơi nào là đẹp nữa" của Arthur. Đối với anh, Arthur cũng là người cộng sự cận chiến hoàn mỹ nhất, chắc là chẳng tìm được ai tốt hơn hắn đâu. Mà dù có tìm được đi chăng nữa, anh cũng không còn sáu năm để cả hai cùng nhau trưởng thành.
Anh rất tận hưởng cảm giác được sát cánh chiến đấu cùng Arthur.
Nghĩ đến đây, Yến Tuyết Sơn chợt vỡ lẽ.
Anh ngộ ra rồi!
Arthur nhất định là muốn anh quay lại để tiếp tục làm cộng sự! Hóa ra là vậy!
Yến Tuyết Sơn khẽ hắng giọng: "Có lẽ cậu nên thử làm cộng sự với người khác xem sao. Trước khi làm việc với cậu, tôi chẳng phải cũng đã qua vài nhiệm kỳ cộng sự đó sao? Lúc đó tuổi của tôi cũng xấp xỉ cậu bây giờ, khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, hoàn toàn kịp để mài dũa lại từ đầu với một người mới."
Thế nhưng Arthur lại nổi giận: "Không! Em không muốn! Em chỉ muốn thầy thôi! Người khác em đều không cần!"
Yến Tuyết Sơn thản nhiên đáp: "Vậy thì cậu chuyển sang vị trí chỉ huy đi. Chiến công tiền tuyến của cậu đã tích lũy đủ rồi, lại còn là con trai Tổng thống, việc thăng chức lên Nguyên soái chỉ là chuyện sớm muộn thôi."
Dù sao thì anh cũng đã nghỉ hưu, tuyệt đối không có khả năng quay lại quân đội. Mấy cây rau cải anh trồng đã bắt đầu nhú mầm xanh rồi kìa!
Arthur cúi đầu không nói lời nào, trông không có vẻ gì là vui sướng. Một lát sau, hắn mới cất lời: "Sư phụ, đừng nói chuyện quân đội nữa. Chúng ta nói chuyện của thầy đi."
Yến Tuyết Sơn khó hiểu: "Chuyện của tôi là chuyện gì?"
Ngón tay Arthur vân vê chiếc thìa: "Chính là... chuyện anh kết hôn ấy. Em đến đây cũng mấy ngày rồi mà vẫn chưa thấy cô gái đó đâu. Thầy cố ý giấu cô ấy đi, không cho em gặp đúng không?"
Yến Tuyết Sơn đáp: "Không phải cô gái. Là một vị tiên sinh."
Lời vừa dứt.
Yến Tuyết Sơn thấy Arthur sững sờ mất nửa giây. Ngay sau đó, trong khoảnh khắc, trên người hắn dường như bùng nổ một cơn thịnh nộ đáng sợ như núi lửa phun trào.
Nhưng rồi rất nhanh, hắn đã cố trấn áp lại. Hắn nặn ra một nụ cười để bầu không khí bớt căng thẳng, nhưng biểu cảm ấy lại trông có phần dữ tợn. Hắn nghiến răng nghiến lợi: "Ồ, ồ, là một vị tiên sinh à... Em còn... em còn không biết là hóa ra thầy có thể hẹn hò với đàn ông đấy."
Cứ nói được vài chữ là hắn lại phải thở hắt ra vài hơi.
Yến Tuyết Sơn thấy thật khó hiểu.
Ban đầu anh dự định ưu tiên nữ giới, nhưng biết làm sao được? Các quý cô đều không nhìn trúng anh. Trong danh sách hệ thống ghép đôi của công ty môi giới gửi đi, chỉ có vài Alpha nam là đồng ý xem mắt với anh. Anh gật đầu thừa nhận: "Đúng là như vậy, nên tôi đã chấp nhận."
"Rắc!"
Ngón tay Arthur dùng lực bẻ gãy chiếc thìa thép.
Yến Tuyết Sơn ngẩn người nhìn hắn, đang định lên tiếng thì Arthur đã ủ rũ nói trước một bước: "Em biết rồi, em biết rồi, em sẽ đền tiền."
Điều này làm Yến Tuyết Sơn có chút ngại ngùng, anh nói: "À, không cần đâu. Mấy ngày nay cậu làm nhiều việc như vậy, một chiếc thìa có đáng là bao."
Ăn cơm xong.
Robot gia dụng đi tới thu dọn bát đũa.
Arthur không nhịn nổi nữa, cuối cùng hắn cũng đạp trúng "mìn" mà bùng nổ: "Nhưng mà sư phụ, chúng ta đều đã làm chuyện đó với nhau rồi. Sao thầy có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà đi kết hôn với người khác chứ?"
"Biết đâu... biết đâu chừng, sư phụ, trong bụng thầy hiện giờ đã có con của chúng ta rồi thì sao!"
Yến Tuyết Sơn lúc này cũng không nhịn nổi nữa.
Anh lạnh lùng nói: "Cậu tỉnh táo lại đi, tôi là nam Beta."
"Không thể mang thai được."
"Lần đó tôi đồng ý làm với cậu là vì tình đồng đội nhiều năm giữa chúng ta, cộng thêm tình huống đặc biệt trước trận đại quyết chiến. Khi đó cậu nghĩ mình có thể hy sinh, muốn 'phá zin' trước khi chết mà lại không có ai khác phù hợp."
"Cậu không cần phải vì đã trao 'cái ngàn vàng' cho tôi mà mang bất kỳ gánh nặng tâm lý dư thừa nào cả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)