Chuyện này nghe có vẻ hoang đường, nhưng lại là sự thật rành rành. Đến đây, thiết nghĩ cũng nên giới thiệu đôi chút về cuộc đời của Yến Tuyết Sơn.
Anh vốn là trẻ mồ côi trong chiến tranh. Năm năm tuổi, anh được quân đội Liên bang cứu ra từ một đống đổ nát và đưa vào viện mồ côi. Thế nhưng, mãi đến năm mười tuổi mới có người đến nhận nuôi anh. Cha nuôi của anh là một quân nhân, người có niềm đam mê mãnh liệt với bộ môn bắn tỉa.
Xuất phát từ bản năng của một đứa trẻ muốn lấy lòng người bảo hộ, sau khi được cha dạy bắn súng, Yến Tuyết Sơn đã quả quyết rằng mình rất có hứng thú với môn này. Và thực tế chứng minh, anh chính là một thiên tài bẩm sinh.
Kể từ đó, cha nuôi bắt đầu dốc sức bồi dưỡng năng lực cho anh, dạy anh từ cách ngắm bắn đến việc bảo vệ thị lực nghiêm ngặt. Ông từng tâm sự: "Ước mơ của ta là trở thành một Sư sĩ đủ tư cách điều khiển cơ giáp bắn tỉa."
Sau này, cha nuôi cuối cùng cũng toại nguyện, nhưng danh tiếng chưa kịp vang xa thì chỉ chưa đầy một năm sau khi nhận bằng lái, ông đã hy sinh trong một trận oanh kích. Yến Tuyết Sơn lại trở thành trẻ mồ côi một lần nữa.
Năm 18 tuổi, anh hoàn thành chương trình trung học sớm và nộp đơn nhập ngũ ngay trong ngày sinh nhật. Vào quân ngũ không lâu, cấp trên đã sớm nhận ra thiên tư trác tuyệt của anh. Sau đợt huấn luyện tân binh, anh nhận được thư giới thiệu vào khoa Sư sĩ Cơ giáp tại Đại học Quân sự Liên bang. Vị chỉ huy vỗ vai anh cảm thán: "Tố chất như cậu mà không làm Sư sĩ thì quá đáng tiếc."
Yến Tuyết Sơn thật thà đáp: "Em không có tiền, chắc không đóng nổi học phí đâu ạ."
"Sau khi tốt nghiệp, cậu chỉ cần phục vụ mười năm là có thể cấn trừ hết chi phí đào tạo."
Yến Tuyết Sơn thầm nghĩ quy định này đầy kẽ hở. Lỡ như anh vừa ra trường đã tử trận giống cha nuôi, chẳng phải quốc gia sẽ mất trắng khoản đầu tư đó sao? Thật khó hiểu. Nhưng dù sao đi học không tốn tiền, tội gì mà không đi.
Anh mất ba năm để hoàn thành chương trình học. Lúc tốt nghiệp, điểm tổng kết của anh chỉ đạt mức B+ do tình trạng học lệch nghiêm trọng. Trong thang điểm 100, bảng thành tích của anh "dị biệt" như sau:
Học phần
Điểm số
Lịch sử chiến tranh
30
Khái luận chiến lược
60
Diễn tập phân tích chiến thuật
18
Kỹ thuật bắn súng thực tế
100
Kỹ thuật hạm đội thực tế
98
Diễn tập kỹ thuật cơ khí
99
Vốn dĩ môn Chiến lược không đủ điểm đỗ, nhưng giảng viên đã tìm mọi cách "vớt" cho anh vừa vặn qua vạch suýt soát để không phí phạm một tài năng thực chiến.
Năm 21 tuổi, Yến Tuyết Sơn chính thức trở thành Sư sĩ, bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh tinh tế. Cơ giáp của Liên bang chia làm hai loại: Cận chiến và Viễn chiến. Theo hệ thống chiến thuật, mỗi chiếc cận chiến cần phối hợp mật thiết với một chiếc viễn chiến tạo thành cặp bài trùng.
Sư sĩ cơ giáp đã là "trăm chọn một", mà Sư sĩ bắn tỉa còn là "vạn chọn một". Do luôn ở tuyến đầu, tỉ lệ tử vong của Sư sĩ lên tới 60%. Thời gian phục vụ trung bình chỉ vỏn vẹn ba năm — con số thường kết thúc bằng một nấm mồ, nếu ai may mắn được giải ngũ do thương tật thì đó đã là sự chiếu cố của nữ thần may mắn.
Tỉ lệ tử vong của tay súng bắn tỉa thấp hơn cận chiến một chút. Nhưng trên chiến trường, khi đồng đội cận chiến ngã xuống, kẻ địch sẽ lập tức tập trung hỏa lực để tiêu diệt bằng được Sư sĩ bắn tỉa đơn độc.
Kể từ khi nhập ngũ, Yến Tuyết Sơn đã thay tổng cộng 8 người cộng sự. Trung bình chưa đầy một năm, người bên cạnh anh lại hy sinh. Duy chỉ có anh vẫn sống, thậm chí chưa từng một lần đổ máu.
Trong giới Sư sĩ, anh bị gọi là "Góa phụ đen", còn kẻ địch khiếp sợ gọi anh là "Tử thần xanh lam" — bởi tia nhiệt hạch từ họng súng bắn tỉa của anh luôn mang một sắc xanh ảo mộng và chết chóc.
Tuy vậy, Yến Tuyết Sơn chưa bao giờ thiếu cộng sự, bởi kỹ năng của anh quá xuất chúng. Đã nhiều lần đồng đội hy sinh, anh vẫn một mình lật ngược thế cờ, quét sạch quân thù. Anh thậm chí suýt soát san bằng kỷ lục của "Thần súng" Tuân Ảnh huyền thoại. Nếu chiến tranh kéo dài thêm chút nữa, có lẽ cái tên Yến Tuyết Sơn đã đứng đầu lịch sử.
Bản thân anh chẳng mặn mà với danh hiệu hay thiên tài. Mỗi khi được hỏi, anh chỉ điềm nhiên: "Tôi chỉ là vận may tốt, lần nào cũng sống sót được. Lúc bắn tỉa, tôi không nghĩ đến công danh, chỉ muốn sống sót mà thôi."
Mọi chuyện thay đổi vào sáu năm trước, khi anh 26 tuổi.
Arthur, một cậu nhóc vừa tốt nghiệp với gương mặt còn vương nét ngây ngô, được phân phối làm cộng sự mới của anh. Đây là Sư sĩ trẻ tuổi nhất anh từng gặp — mới 19 tuổi, chưa từng nếm mùi thuốc súng, đúng nghĩa một "tân binh nai tơ".
Lúc gặp Arthur, Yến Tuyết Sơn thầm nghĩ: Liên bang túng thiếu đến mức đưa cả "chú gà con" này ra trận sao? Chắc chẳng trụ nổi quá ba tháng quá.
Khi đó, Yến Tuyết Sơn đã là Sư sĩ cấp A — cấp bậc cao nhất của Liên bang. Cấp trên đích thân dặn dò: "Cậu hãy dìu dắt cậu ta nhiều vào."
Có lẽ vì Arthur quá trẻ, Yến Tuyết Sơn luôn thấy cậu thật đáng thương, tuổi đời còn xanh đã bị đưa vào chỗ chết. Anh chiếu cố Arthur nhiều hơn, dạy cho hắn mọi mẹo sinh tồn xương máu. Arthur vô cùng cảm động, suốt ngày ngoan ngoãn gọi anh là "Sư phụ".
Yến Tuyết Sơn mặc nhiên thừa nhận. Thế rồi anh nhận ra —— mình đã nhìn lầm.
Arthur không chỉ sống sót qua ba tháng, mà còn trụ vững trọn vẹn sáu năm cho đến khi chiến tranh kết thúc! Hai người đã cùng nhau kinh qua hàng trăm trận đánh, cứu mạng nhau không biết bao nhiêu lần. Đối với nhau, họ là mảnh ghép không thể rời xa.
Arthur hoàn toàn khác biệt với những cộng sự trước đây của anh. Hắn không hề nung nấu ý định giết thêm một kẻ địch để đổi lấy công trạng, cũng chẳng mặn mà với con đường thăng quan tiến chức. Hắn thậm chí từng thẳng thừng bảo anh: "Đúng là một lũ điên, chiến tranh thì có gì hay ho chứ? Chẳng thú vị chút nào."
Yến Tuyết Sơn không hiểu, cũng chẳng bận tâm. Anh vốn là kiểu người "tâm lạnh phổi lạnh". Việc giết chóc không mang lại cho anh khoái cảm, nhưng cũng chẳng khiến anh cắn rứt lương tâm.
Một ngày trước trận đại quyết chiến. Trên chiến hạm mang tên "Hoàng Hôn Của Chư Thần".
Yến Tuyết Sơn và Arthur là những quân nhân đầu tiên được biết về kế hoạch tác chiến, bởi hai người họ được giao phó nhiệm vụ cam go nhất — một nhiệm vụ mà về cơ bản là "cầm chắc cái chết".
Nguyên soái dặn dò bộ phận hậu cần phải đáp ứng mọi yêu cầu của họ. Ngay cả khi anh muốn uống một chén "Ngọc Cất" giá mười vạn tinh tệ cũng được — đó là loại rượu trứ danh mà Nguyên soái vẫn thường nhấp một ngụm trước mỗi trận đánh lớn để tiếp thêm can đảm.
Nhưng Yến Tuyết Sơn đã từ chối không chút do dự: "Tôi không uống rượu, nó sẽ làm chậm nhịp tim và ảnh hưởng đến độ chính xác khi bắn tỉa."
Anh không đưa ra bất kỳ yêu cầu đặc biệt nào. Giống như bao lần xuất quân bình thường khác, anh kiểm tra chỉ số cơ thể, tỉ mỉ rà soát lại "nàng" Artemis yêu quý, sau đó chuẩn bị đi ngủ để đảm bảo tinh thần minh mẫn nhất.
Anh và Arthur ở chung một phòng nghỉ. Để tăng cường sự ăn ý giữa các cặp bài trùng, quân đội luôn sắp xếp cho Sư sĩ cận chiến và bắn tỉa sinh hoạt cùng nhau.
Yến Tuyết Sơn thay đồ ngủ, kéo băng che mắt lên trán. Anh liếc nhìn Arthur, chợt nhận ra sắc mặt hắn cực kỳ khó coi. Sau này nghĩ lại, anh tự nhủ lúc đó lẽ ra mình nên mặc kệ hắn ta mà đi ngủ luôn cho rồi. Thế nhưng, dù sao cũng là cộng sự lâu năm, nếu trạng thái của Arthur quá tồi tệ thì tính mạng của anh cũng khó bảo toàn. Anh đành lên tiếng:
"Cậu sao thế? Căng thẳng à? Đây đâu phải lần đầu chúng ta đi vào chỗ chết. Đừng sợ nữa, mau ngủ đi."
Arthur trầm giọng: "Dù sao đi nữa, đánh xong trận này là kết thúc rồi. Hoặc là chúng ta chết, hoặc là chúng chết."
Yến Tuyết Sơn: "Ừm."
Anh quan sát Arthur. Hắn ngồi đó, trông không giống đang sợ hãi, mà gương mặt phủ một tầng u ám nặng nề chưa từng thấy, khác hẳn với dáng vẻ chàng trai "tỏa nắng" thường ngày. Yến Tuyết Sơn thoáng ngẩn người nhìn.
Đúng lúc này, Arthur quay mặt lại, ánh sáng hắt lên gò má khiến hắn lấy lại vẻ điềm tĩnh cũ: "Sư phụ, sau khi đánh xong trận này, người có tâm nguyện gì không?"
Yến Tuyết Sơn đáp: "Tôi định giải ngũ về quê kết hôn, mua một nông trường rồi làm ruộng dưỡng già."
"Sư phụ đã già đâu."
"Dưỡng già sớm." Yến Tuyết Sơn nghiêm túc nói. "Ước mơ của tôi là an hưởng tuổi già với một khoản tiết kiệm đủ dùng và không phải làm việc nữa."
Arthur bật cười khúc khích: "Sư phụ, người đúng là người kỳ quặc nhất em từng gặp."
Lời nhận xét này anh nghe phát chán rồi nên chẳng thèm để tâm: "Được rồi, hết sợ rồi chứ? Hết sợ thì ngủ đi." Anh chợt nhớ ra: "Đúng rồi, cậu viết di chúc chưa? Nhớ để lại vài chữ đấy."
"Sư phụ thấy em viết di chúc bao giờ chưa? Chẳng phải người cũng không viết sao?"
"Đó là vì tôi không thân thích, cũng chẳng bạn bè. Cậu còn mẹ mà? Lần này lành ít dữ nhiều, cứ viết một bản đi."
Arthur im lặng hồi lâu, rồi buồn bã nói: "Em không muốn viết di chúc, nhưng em có một điều hối tiếc."
"Hối tiếc chuyện gì?"
"Lần này nếu em chết, thì đến tận lúc nhắm mắt em vẫn còn là... trai tân đó."
Yến Tuyết Sơn nghẹn lời. Chuyện này thì có gì to tát? Anh đã ba mươi ba tuổi cũng vẫn là trai tân, chưa từng yêu đương bao giờ đây này, có sao đâu? Không có "đời sống tình dục" thì cũng đâu có chết, lại còn tránh được nguy cơ mắc bệnh, cũng chẳng làm hỏng việc đại sự.
Anh hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: "... Đồ không tiền đồ."
"Vậy cậu tranh thủ tìm đại ai đó đi. Cậu là Sư sĩ cấp A, lại là Alpha ưu tú nhất Liên bang, bình thường mấy người liếc mắt đưa tình với cậu đâu có thiếu, họ chắc chắn sẽ rất sẵn lòng giúp cậu 'thoát kiếp' thôi."
Arthur đỏ mặt, dáng vẻ cực kỳ thuần khiết: "Nhưng em đâu có thích họ. Em không tài nào làm... làm... chuyện đó với người mình hoàn toàn không có tình cảm được..."
Yến Tuyết Sơn dùng thái độ như đang đọc thuật ngữ chuyên môn trong sách giáo khoa, thẳng thừng bổ sung: "Làm tình."
Arthur ngượng chín mặt.
Yến Tuyết Sơn bắt đầu thấy phiền: "Thế thì chịu, bây giờ cậu mới bắt đầu yêu đương thì không kịp rồi."
"Nhưng em thực sự không muốn để lại nỗi tiếc nuối này. Sư phụ..."
Arthur lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường Yến Tuyết Sơn, nhìn anh đăm đăm. Hắn khó khăn mở lời với vẻ tội nghiệp đáng thương nhưng nội dung lại cực kỳ "đại nghịch bất đạo": "Sư phụ, người có thể giúp em thực hiện tâm nguyện cuối cùng này được không?"
Khóe mắt Yến Tuyết Sơn giật giật: "?"
"Thôi... không được thì thôi ạ." Arthur nhanh chóng lùi lại, giọng run run ra lệnh cho hệ thống tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối mịt mù.
Lúc đầu, Yến Tuyết Sơn thấy việc này thật hoang đường. Nhưng khi bình tĩnh lại, anh bắt đầu suy ngẫm: mỗi người có một sự theo đuổi khác nhau, "ăn uống, sắc dục" vốn là bản tính nhu cầu cơ bản của con người, chẳng có gì phải xấu hổ.
Rất nhiều Sư sĩ là những gã đào hoa thay người yêu như thay áo, những cộng sự trước đây của anh chính là minh chứng. Còn Arthur, suốt sáu năm bên anh, hắn chưa từng gần gũi với ai. Hắn có ngoại hình điển trai, tóc vàng mắt vàng, cực kỳ thu hút. Yến Tuyết Sơn từng thấy không ít người mời mọc Arthur, nhưng hắn đều từ chối sạch.
Anh thậm chí từng nghi ngờ Arthur bị "lãnh cảm" giống mình. Giờ mới phát hiện ra: Hóa ra không phải hắn lãnh cảm, mà là hắn "kén chọn".
Hai người họ vốn đã giao phó cả mạng sống cho nhau. So với tình đồng chí vào sinh ra tử đó, chút trinh tiết này xem ra cũng chẳng đáng để tâm. Yến Tuyết Sơn liếc nhìn đồng hồ. Ngày mai là trận quyết chiến, có khi họ chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn giờ để sống, không có thời gian để do dự!
Anh suy nghĩ cực nhanh rồi dứt khoát đáp: "Được thôi."
Arthur dường như không tin vào tai mình: "... Người nói cái gì cơ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)