Lịch Ngân Hà, năm 2202 Tây Nguyên. Cảng hàng không liên hành tinh Chức Nữ.
Một chiếc phi thuyền cỡ nhỏ khiêm tốn đang neo đậu. Dòng người thưa thớt tràn ra khỏi cửa khoang, lững thững tiến về phía khu vực kiểm tra nhập cảnh.
Mới một tháng trước, Liên bang vừa giành chiến thắng quyết định trước Đế quốc, chính thức thống nhất Ngân Hà và chấm dứt khói lửa lầm than. Tổng thống ban lệnh nghỉ lễ bảy ngày trên toàn quốc để ăn mừng đại thắng.
Cũng chính vì vậy, nhân viên công vụ Trương Tam đã thức trắng mấy đêm liền để hòa mình vào những cuộc vui cuồng nhiệt. Hôm qua anh ta chỉ chợp mắt được vài tiếng, khó tránh khỏi cảm giác uể oải, rã rời. Đôi tay anh ta cử động như một cỗ máy, vô hồn xét duyệt hết xấp hồ sơ này đến tài liệu khác.
Hành tinh này vốn nằm ở vùng biên viễn hẻo lánh, nhân khẩu thưa thớt, thương mại lẫn du lịch đều trì trệ. Ngoài nông nghiệp tạm coi là ổn định thì đất đai nơi đây khá cằn cỗi, chẳng mấy khi đón khách phương xa. Lượng người nhập cảnh mỗi ngày chưa đầy một vạn.
Đúng nghĩa là nơi "khỉ ho cò gáy, chim không thèm đậu".
Nơi hẻo lánh thế này thì lấy đâu ra gián điệp? Cứ đóng dấu cho xong chuyện. - Trương Tam thầm nghĩ. Anh ta gõ dấu điện tử "cộp cộp", giọng nói không chút cảm xúc: "Người tiếp theo."
"Tít."
Một bản hồ sơ hiện lên trên màn hình quang năng:
Họ và tên: Yến Tuyết Sơn Tuổi: 32 Giới tính: Nam/Beta
Tấm ảnh thẻ lập tức thu hút sự chú ý của Trương Tam, khiến Trương Tam tỉnh cả ngủ.
Người ta thường bảo ảnh thẻ là "thuốc thử" nhan sắc chân thực nhất. Và người đàn ông này đẹp một cách xuất chúng, một vẻ đẹp mang đậm hơi thở riêng biệt: ngũ quan thanh tú, làn da trắng sứ và khí chất ôn hòa lặng lẽ. Diện mạo ấy khiến người ta liên tưởng đến tộc Hoa Hạ trong nền văn minh Trái Đất cổ đại: đôi mày kiếm sắc sảo, đôi mắt sáng và mái tóc đen nhánh như mực.
Giữa thời đại tinh tế, khi dòng máu Trái Đất đã bị pha loãng sau hàng nghìn năm di dân và hòa huyết, một gương mặt "thuần chủng" thế này bỗng trở nên rực rỡ như hạc giữa bầy gà.
Thế nhưng, khi Trương Tam ngẩng đầu đối chiếu với người thật, anh ta lại không khỏi thất vọng.
Người đàn ông trước mặt ăn mặc quá đỗi phong trần, nếu không muốn nói là "nhếch nhác": áo ba lỗ mặc trong, sơ mi khoác ngoài cùng chiếc jacket da đã sờn rách, phối với chiếc quần jean lỗi thời từ hai thập kỷ trước. Trên người anh ta còn bám đầy bụi bặm, hệt như một gã lao công đang tìm đường đến các nông trường làm thuê.
Trương Tam hắng giọng hỏi: "Thị thực làm việc à? Mục đích nhập cảnh? Công việc và địa điểm cụ thể?"
Người đàn ông bình thản đáp: "Làm ruộng. Nông trường số 48 khu C, tôi vừa mua lại, vẫn chưa kịp đặt tên."
Tạch tạch tạch.
Trương Tam vừa nhập dữ liệu vừa nói: "Phí quá cảnh là 10 tinh tệ."
Vừa nghe đến tiền, đôi lông mày của người đàn ông có vẻ "kẹt sỉ" kia hơi nhíu lại, lầm bầm: "Lại tốn tiền à..."
Trương Tam thầm bĩu môi: Có mấy đồng bạc cũng tiếc sao?
Trong lúc chờ đối phương móc ví, anh ta vô tình quan sát bàn tay của người nọ. Đó là một đôi tay tuyệt đẹp với những ngón thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng và hồng hào khỏe mạnh.
Người đàn ông loay hoay tìm kiếm một hồi lâu rồi bảo: "Đợi chút nhé."
Trương Tam bắt đầu nghi ngờ: Tên này định trốn vé chắc?
Sự chậm trễ khiến dòng người phía sau bắt đầu xì xào, tỏ ý nôn nóng. Người đàn ông lẳng lặng ngồi xổm xuống, mở vali hành lý ra lục lọi. Do quầy ngăn cách nên Trương Tam không thấy được bên trong có gì.
Thế nhưng, một sự im lặng kỳ quái đột ngột bao trùm. Những người đang xếp hàng khi nhìn vào vali của anh ta bỗng chốc im bặt. Sự tĩnh lặng ấy như một hòn đá ném xuống mặt hồ, gợn sóng lan tỏa nhanh chóng, lấy người đàn ông phong trần này làm tâm điểm.
Chuyện gì vậy? - Trương Tam ngơ ngác.
Người đàn ông đứng dậy, đưa ra một cuốn sổ nhỏ cùng một chiếc huy chương, hỏi: "Tôi có cái này, có được giảm giá hay miễn thuế không?"
Trương Tam trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại. Anh ta bật dậy như lò xo, cơn buồn ngủ biến sạch sành sanh. Sống lưng anh ta thẳng tắp như cột thép, cánh tay vung lên chào theo quân lễ:
"Chào mừng anh hùng Liên bang!"
Câu nói vang lên như sét đánh giữa trời quang. Mọi ánh mắt trong sảnh chờ đều đổ dồn về phía này. Đám đông lần lượt làm theo anh ta, ngay cả một đứa bé chừng ba bốn tuổi cũng giơ bàn tay mũm mĩm lên chào.
Yến Tuyết Sơn thoáng chút bối rối. Anh xốc lại tinh thần, giơ tay chào lại một cách chuẩn mực rồi hỏi lại: "Vậy có được giảm giá không?"
Trương Tam xúc động đến đỏ cả mặt: "Không! Không cần đâu ạ! Ngài là anh hùng chiến tranh được thụ phong, Sư sĩ điều khiển cơ giáp cấp S, thuộc diện hưởng phúc lợi quốc gia, hoàn toàn miễn phí quá cảnh!"
Người đàn ông gật đầu: "Được, vậy tôi đi được chưa?"
Trương Tam bỗng thấy ngượng nghịu như thiếu nữ, lí nhí hỏi: "Tôi... tôi có thể chụp chung với ngài một tấm ảnh không?"
Người đàn ông xách vali, dứt khoát bước đi không ngoảnh lại.
Dòng người vẫn ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng đơn độc ấy.
"Đó là anh hùng chiến tranh thật sao?"
"Sư sĩ điều khiển cơ giáp á? Chẳng phải họ chỉ ở các hành tinh đô thị thôi sao?"
"Khí chất đúng là không lẫn vào đâu được, vừa mạnh mẽ vừa bí ẩn."
"Mọi người nhìn kìa, đó là Huân chương Kim Tinh! Chỉ những ai lập chiến công hạng nhất mới có thôi. Nghe nói cả Liên bang chỉ có khoảng 200 chiếc..."
Những lời tán dương xôn xao phía sau không còn lọt vào tai Yến Tuyết Sơn nữa.
Anh đã giải ngũ rồi.
Nhập ngũ năm 18 tuổi, đến nay đã ròng rã 15 năm. Anh phục vụ lâu đến vậy đơn giản vì chiến tranh mãi không kết thúc, chứ không phải vì anh là một kẻ cuồng chiến. Bây giờ, điều duy nhất anh muốn là chăm sóc mảnh ruộng của mình.
Anh vốn không có ý định dấn thân sâu vào chốn quan trường, vì thế đã khéo léo từ chối sự đề bạt của Nguyên soái. Ngay cả những vị trí an nhàn tại "bộ phận dưỡng lão" của Quân bộ, anh cũng chẳng màng tới. Yến Tuyết Sơn kiên quyết giải ngũ, ôm hoài bão tìm một vùng quê thanh tĩnh để làm ruộng dưỡng già.
Bất kể trước kia từng lập bao nhiêu chiến công hiển hách, anh đều không để tâm. Khoảnh khắc thanh toán xong tiền lương và trao trả quân hàm Thiếu tá, anh tự nhủ: kể từ giờ, mình không còn là quân nhân nữa.
Rời khỏi Cục Quản lý Nhập cảnh, anh bắt một chuyến xe buýt từ trường (maglev) cũ kỹ sắp hỏng, đánh một giấc nồng cho tới khi xe dừng bánh tại nông trường của mình.
Giây phút đặt chân xuống đất, nhìn điền trang mênh mông vô bờ bến thuộc quyền sở hữu của riêng mình, tâm tình anh bỗng chốc trở nên khoan khoái lạ thường. Hằng tinh của hệ Chức Nữ treo lơ lửng giữa không trung, tỏa ra những luồng sáng sắc xanh hồng mờ ảo, sưởi ấm da thịt anh.
Đây chính là giang sơn của anh! Anh sẽ tận hưởng tuổi già hạnh phúc tại nơi này! Một cuộc sống tựa thiên đường!
Sau khi nghỉ ngơi và dọn dẹp sơ bộ, Yến Tuyết Sơn bắt đầu tất bật với công việc đồng áng. Anh tiến hành khảo sát thực địa từng tấc đất: chỗ nào trồng rau, nơi nào hạ cây ăn quả, góc nào nên đào hồ nước nhân tạo, và nếu muốn nuôi thêm gia súc thì bãi chăn thả nên đặt ở đâu.
Tiếp đến là khâu mua sắm nông cụ. Tấm thẻ "Anh hùng Liên bang" quả thực có sức mạnh vạn năng. Khi anh đi mua một chiếc cơ giáp nông dụng loại cũ (second-hand), người bán không những giảm giá một nửa mà còn miễn luôn phí thủ tục và bảo trì, giúp anh tiết kiệm tới 500.000 tinh tệ.
Cảm giác này thậm chí còn khiến Yến Tuyết Sơn xúc động hơn cả lúc được Đại nguyên soái trao huân chương. Anh thầm cảm thán: Mình vì quốc gia ném đầu rơi, xả máu nóng, thật là quá xứng đáng!
Mọi thứ dần ổn định chỉ trong một tuần. Vì chưa thuê được nhân công chuyên nghiệp nên anh dự định tự mình khai phá trước. Đêm nào anh cũng miệt mài bên chiếc quang não để nghiên cứu bí kíp nông nghiệp.
Cuối cùng, hạt giống cũng đã về. Yến Tuyết Sơn leo lên buồng lái, thử vận hành chiếc cơ giáp nông nghiệp lần đầu tiên.
Thế nhưng, khi khoang hàng vừa mở ra, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng thô kệch của bộ máy ấy, trong một thoáng chốc, anh chợt có ảo giác như đang thấy Artemis - bộ cơ giáp bắn tỉa đã đồng hành cùng mình suốt sáu năm chinh chiến.
Artemis là bộ cơ giáp chiến đấu cấp S mà quốc gia đặc cách phân phối cho anh. Đó là một cỗ máy màu bạc ánh xanh tuyệt mỹ. Mỗi khi "cô ấy" được kích hoạt, động cơ phản lực hạt nhân siêu nhỏ trước ngực rực sáng lên, trong mắt Yến Tuyết Sơn, vẻ đẹp đó còn rực rỡ hơn bất kỳ tinh tú nào trong vũ trụ.
Nếu cuộc đời quân ngũ có điều gì khiến anh luyến tiếc, thì đó là việc anh không còn được điều khiển Artemis nữa. Anh thực sự rất nhớ "cô ấy". Nhưng khi đã chọn giải ngũ, anh buộc phải nói lời từ biệt.
Ầy. Có lẽ sau này mình chỉ có thể gặp lại Artemis qua bản tin thời sự thôi.
7 giờ sáng. Bác Kiều ở nông trường bên cạnh sang giúp một tay. Bác ấy đã qua chào hỏi ngay từ ngày thứ hai khi Yến Tuyết Sơn dọn đến. Bác Kiều ngoài năm mươi, đã xong xuôi việc gieo trồng nên rảnh rỗi đến mức "ngứa ngáy chân tay". Nghe nói Yến Tuyết Sơn là quân nhân giải ngũ lần đầu làm ruộng, bác rất nhiệt tình, nhất định phải sang "truyền nghề".
Bác Kiều hăng hái khoe khoang: "Cậu cứ tin tôi, trên cái hành tinh này, không ai làm ruộng giỏi bằng lão Kiều này đâu. Tôi lái cơ giáp nông nghiệp điệu nghệ lắm đấy!"
Yến Tuyết Sơn khiêm tốn: "Vâng."
Anh khởi động máy, điều chỉnh sang chế độ xới đất. Bác Kiều đứng bên dưới dặn dò: "Nhớ phải cày đan xen nhé, lúc quay đầu xe thì chừa ra một khoảng cách, ở giữa phải để lối đi đấy! Lái cho thẳng vào, nhất định phải thật thẳng!"
Yến Tuyết Sơn lại đáp: "Vâng."
Thấy thao tác của anh có vẻ hơi lạ lẫm với bảng điều khiển cơ khí, bác Kiều cười khà khà: "Ha ha, lần đầu lái cơ giáp nên chưa quen tay đúng không? Không sao, hồi mới chạm vào máy móc tôi cũng lóng ngóng như cậu thôi."
Yến Tuyết Sơn thầm nghĩ: Ở trường quân đội, máy móc huấn luyện không dùng loại mạch điện cơ khí cổ lỗ sĩ này, đúng là quá lạc hậu.
Sau khi cày xong mảnh đất đầu tiên. Bác Kiều định xuống kiểm tra xem anh cày lệch chỗ nào để còn chỉ bảo, nhưng vừa nhìn xuống, bác đã nghệt mặt ra. Bác hoàn toàn không thể tìm thấy một lỗi nhỏ nào. Đường cày thẳng tắp và chuẩn xác đến mức cực đoan.
Bác Kiều vỗ đùi cái đét, kinh ngạc thốt lên: "Trời đất ơi! Cậu nói chưa từng làm ruộng thật đấy à? Cậu đúng là thiên tài! Sao trước đây lại đi lính làm gì không biết? Đáng lẽ cậu phải đi làm nông từ lâu rồi mới đúng!"
Yến Tuyết Sơn thoáng vui vẻ, khẽ mỉm cười: "Cháu cũng thấy mình rất hợp với việc này. Thật sự rất vui ạ."
Ngày làm ruộng đầu tiên kết thúc tốt đẹp. Anh về nhà tắm rửa, trước khi ngủ liền kiểm tra hộp thư điện tử. Một lá thư từ Công ty Mai mối Hạnh Phúc của hệ Chức Nữ gửi tới. Họ thông báo đã tìm được vài đối tượng xem mắt phù hợp và hỏi lịch rảnh của anh.
Yến Tuyết Sơn trả lời ngay lập tức. Mục tiêu của anh vốn dĩ rất rõ ràng: Đánh xong trận này, về quê kết hôn rồi dưỡng già. Bây giờ chỉ còn thiếu đúng một "đối tượng" nữa là vẹn cả đôi đường. Khi mua nông trường, anh đã sớm đăng ký dịch vụ này, bởi giữa vũ trụ bao la, việc tìm kiếm chân ái chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Ngay khi định tắt quang não, màn hình bỗng hiện thông báo tin nhắn mới.
Người gửi: Arthur
Nội dung: Sư phụ, hiện giờ người đang ở đâu? Đơn xin nghỉ phép của em cuối cùng cũng được phê duyệt rồi, em muốn tới thăm người.
Giọng điệu mới tôn sư trọng đạo làm sao! Mới ấm áp cảm động làm sao! Và cũng mới... thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra làm sao!
Yến Tuyết Sơn cạn lời. Arthur là chiến hữu, cũng là đồ đệ của anh. Nhưng anh chẳng chào đón cậu ta chút nào. Có điều gì đó... cực kỳ khó xử giữa hai người.
Bởi vì, vào đêm trước trận quyết chiến, Arthur đã ngủ với anh. Không phải vì tình yêu. Mà là vì... “tình đồng chí”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)