Ngày đó, cô đã nghĩ như vậy. Kiếp trước cô vẫn chưa xuống bếp vì Thẩm Tử Mặc, kiếp này cô nhất định phải đền bù niềm tiếc nuối này.
Beta-er: Nhạc Dao
Trên đường núi gập ghềnh, Phùng Vân Hi cứ đi được một chút lại quay đầu lại nhìn Thẩm Tử Mặc. Mỗi lần cô quay lại đều nhìn anh rồi cười ngọt ngào, Thẩm Tử Mặc luôn cưng chiều nhìn cô.
Đi được hơn một giờ, Phùng Vân Hi đột nhiên dừng lại, lục tung cả túi rồi ngẩng mặt lên, ngượng ngùng nhìn anh: "Thẩm tiên sinh, anh cho em mượn khăn tay với."
Vừa dứt lời, Thẩm Tử Mặc còn chưa kịp đáp lời thì cô đã lấy khăn tay của anh. Trùng hợp thay, lúc này Thẩm Tử Mặc cũng đang duỗi tay lấy khăn tay cho cô, ngón tay của cả hai liền chạm vào nhau.
Phùng Vân Hi rút khăn về nhanh rồi nghịch ngợm thè lưỡi với anh, đồng thời cũng giơ tay lên lau đi mồ hôi trên trán cho anh. Cô vừa cẩn thận lau vừa nói: "Đó giờ em không mang đến phiền phức cho anh thì cũng bị vướng vào phiền phức. Bây giờ anh còn muốn đi phơi nắng cùng em. Hay vậy đi, mai mốt em cùng anh làm thêm giờ nhé?"
Thẩm Tử Mặc mặc âu phục mang giày da, vác một cái camera trên vai, nhìn đến đây đã thấy hơi sai rồi, hiện tại anh lại cười ngốc nghếch nữa chứ, khiến cho hình tượng của anh cũng khác hẳn thường ngày.
Anh đáp: "Được chứ, chỉ cần em không sợ chán là được."
Phùng Vân Hi thu tay lại, giọng nói bỗng nhiên trở nên nghiêm túc: "Vậy anh không thấy chán khi leo núi cùng em sao?"
"Ở bên em thì sao chán được."
Vì ánh mắt trời hôm nay hơi gắt hơn mọi ngày nên mặt của Phùng Vân Hi đã đỏ sẵn, giờ còn đỏ hơn, cô xoay người đi lên phía trước, miệng nói thầm: "Nóng quá..."
Chu Hạo Hiên vô cùng khổ tâm vì bị hai người kia ngược đãi cả một quãng đường. Khổ nhất là họ vô thức ngược cẩu độc thân mới ghê chứ!
Vất vả lắm mới lên đến đỉnh núi, Phùng Vân Hi mới nhớ đến một chuyện... Cô quên bôi kem chống nắng mất rồi!
Chuyện này là chuyện hệ trọng của đời người đấy!
"Chu Hạo Hiên, tôi quên bôi kem chống nắng rồi." Chỉ có thời điểm này Phùng Vân Hi mới nhớ đến Chu Hạo Hiên.
Chu Hạo Hiên cười nhẹ một cái với cô: "Không sao, tôi đã bôi nhưng cô đừng mượn tôi làm gì, vì trời nắng gắt quá nên tôi đã dùng hết một tuýp luôn rồi."
Từ chối một cách phũ phàng...
Phùng Vân Hi: "Cậu vứt lời hứa có phúc cùng hưởng có họa cùng chia đâu rồi?"
Chu Hạo Hiên: "Lời hứa chỉ có hiệu nghiệm khi cô không ân ân ái ái trước mắt tôi!"
Thẩm Tử Mặc rất ít khi quan tâm đến người khác nhưng nghĩ đến cậu ta đã săn sóc Phùng Vân Hi thì gật đầu với Chu Hạo Hiên.
Chu Hạo Hiên liền ngơ ngác, đóa hoa lạnh lùng lại chào cậu, tuy rằng cái gật đầu kia chỉ mang ý chào hỏi thôi.
Bây giờ cậu chỉ mong mỏi có thể hô to một câu, "Tôi không có quan hệ gì với Phùng Vân Hi đâu, tôi chỉ xem cô ấy là anh em thôi!"
Thật ra Thẩm Tử Mặc cũng không có ý đó đâu. Anh đã quan sát Chu Hạo Hiên gì đấy dọc đường đi, kết luận được cậu ta chẳng hề có lực uy hiếp với anh chút nào cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)