Thật ra Hứa Chu cũng rất bất đắc dĩ. Anh ta không đoán được giám đốc xưởng lại nhiệt tình đến thế, cũng may là anh ta phản ứng nhanh nhẹn đó.
Beta-er: Y Phi và Nhạc Dao
Đứng trước quán mì, động tác kéo mì của Phùng Vân Hi vô cùng thành thạo, có vẻ như cô đã rất quen với việc này.
Trong không gian nhỏ này, từng động tác của cô tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
Thẩm Tử Mặc đứng ở bên cạnh nhìn cô. Cho tới bây giờ, anh vẫn không tin được anh lại có được hạnh phúc như thế, mà lại còn được nhiều đến vậy.
Hứa Chu ở cạnh đã há hốc mồm kinh ngạc: Từ khi nào gà nhà anh ta biết nấu ăn vậy?? Khoan đã, cái này không phải là trọng điểm, cái chính là tại sao khung cảnh này lại ngọt ngào đến thế chứ!
Quen biết nhau lâu như vậy nhưng Hứa Chu chưa bao giờ thấy Phùng Vân Hi vào bếp, đến úp gói mỳ cô còn lười nữa là.
Phùng Vân Hi biết nấu ăn là vì kiếp trước cô từng tham gia một chương trình ẩm thực, cô đã được học nấu ăn với đầu bếp.
Vị đầu bếp kia còn khen cô có thiên phú nấu ăn đó.
Chu Hạo Hiên nhẹ giọng khẽ hừ một tiếng: "Mấy người có biết tôi đến đây bằng cách nào không? Được rồi, chúng ta ăn cơm trước đi. Chương trình này không cần chúng ta nữa đâu, chỉ cần hai người này là đã đủ rồi."
"Bây giờ cậu mới hiểu được thì có ích gì." Đạo diễn cũng học theo giọng điệu của Chu Hạo Hiên, ông khẽ hừ một tiếng.
Nói chung là chỉ khi chương trình được chiếu thì mới thấy Chu Hạo Hiên tham gia chương trình này đúng là dư thừa.
Chu Hạo Hiên: "..." Cậu ta cùng lắm chỉ là tham gia chương trình này mà thôi, không những bị ngược đãi lại còn kèm thêm bị đạo diễn ghét bỏ.
Đợi tới sau này khi đã có bạn gái, cậu ta chắc chắn sẽ công khai, rồi ngày ngày show ân ái cho mấy người coi.
Đáng tiếc, hiện tại cậu ta không có bạn gái, mà cũng không biết đến lúc nào mới có thể có bạn gái...
Thời gian làm mì không lâu, với lại hầu như mọi thứ đều đã có sẵn, nên Phùng Vân Hi rất nhanh đã làm xong.
Cô chan dầu sôi lên mỳ, ngoài âm thanh xèo xèo còn có mùi thơm tỏa ra bốn phía.
Phùng Vân Hi bưng bát mỳ, cẩn thận đặt lên bàn như báu vật: "Nguyên liệu nấu ăn ở đây không đủ, chờ chúng ta về nhà, em sẽ làm cho anh những món anh thích nhé?"
Thẩm Tử Mặc cầm tay cô, sau đó đưa tay lau bột mì còn sót lại trên má cô: "Chỉ cần là em nấu, anh đều thích."
Phùng Vân Hi cười híp mắt, ánh mắt cô ngập tràn cảm giác thỏa mãn: "Vậy anh mau ăn đi. Nhưng nếu không ngon thì anh cũng phải ăn hết đấy."
Phùng Vân Hi rất tự tin vào tài nghệ của mình nhưng cô muốn chứng minh rằng cho dù mình nấu ăn không ngon thì Thẩm Tử Mặc cũng sẽ ăn.
"Chúng mình cùng ăn nhé?"
"Vâng..."
Phùng Vân Hi và Thẩm Tử Mặc ngồi riêng một bàn.
Thật ra đây không phải là yêu cầu của họ, mà bởi vì không có ai muốn ngồi ăn cùng một bàn với hai người này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)