Nếu anh không thể cố gắng thay em thì anh sẽ luôn bên em dù là gian nan hay huy hoàng.
Beta-er: Rika Rin
Từ lúc tháo xuống bịt mắt, Phùng Vân Hi cảm thấy cuộc đời của cô cực kỳ u ám, đây không phải là độ cao cô có thể chịu được.
Chu Hạo Hiên còn sức để hét nhưng cô thì không, cô chỉ có thể cảm nhận trái tim đập thình thịch và tay chân mềm oặt của mình.
Cô duỗi tay ra, vịn thật chặt vách đá bên cạnh tựa như muốn tìm cảm giác an toàn nhưng cô làm gì cũng không thể thay đổi được sự thật là cô đang ở trên cầu thuỷ tinh. Chỉ cần cô nhìn xuống là sẽ thấy vực sâu vạn trượng.
Chỉ có hai anh quay phim theo họ lên cầu nhưng cả hai người đều không sợ hãi chút nào.
Cô có cảm giác là nếu bây giờ bật nhạc lên thì họ còn có thể khiêu vũ nữa đấy.
Phùng Vân Hi đang vô cùng sợ mà anh quay phim còn quay cô 360 độ, dường như sợ bỏ lỡ sự sợ hãi trên mặt cô vậy.
"Nãy giờ anh đi theo chúng tôi, chẳng lẽ anh nỡ nhìn tôi bất lực như này sao!" Phùng Vân Hi nhìn lên trời bằng góc 45 độ.
Không phải cô muốn ngăn nước mắt của mình chảy ra, cô chỉ muốn bay lên càng cao mà thôi.
Nơi đây quá đáng sợ, cô thà cất cánh cũng không muốn đứng ở đây.
Chu Hạo Hiên nắm chân cô: "Cô đừng làm dáng nữa, tôi van cô hãy kéo tôi đi đi, tôi chỉ muốn đứng trên mặt đất bằng phằng thôi mà. Từ nhỏ, gia đình đã dạy tôi phải làm từng bước một, không thể xảy ra việc một bước lên mây được."
Anh quay phim: "Chúng tôi mới là người đưa cậu tới đây nên không phải cậu tự bước một bước lên mây đâu.
Chu Hạo Hiên: Tất cả những người có liên quan đến chương trình này, bao gồm đạo diễn chương trình và nhân viên đều sẽ vào blacklist của cậu, cậu tuyệt đối sẽ không hợp tác với họ nữa đâu.
Bây giờ, chân của Phùng Vân Hi đã mềm nhũn, còn không thể đứng vững chứ nói gì đến việc di chuyển. Nếu muốn cô kéo Chu Hạo Hiên qua cây cầu là nhiệm vụ bất khả thi rồi.
Thời gian giống như ngừng lại nơi đây, một người nằm trên cầu vừa khóc vừa la hét, người còn lại thì níu chặt vách đá. Thần kỳ thay, cả hai giống như đã ngầm nhất trí với nhau là sẽ không động đậy dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.
Đã trôi qua mười phút nhưng họ vẫn dậm chân tại chỗ.
Ấy không đúng, phải nói là cả hai đều không tiến thêm bước nào cả.
Đạo diễn cũng u sầu khi thấy tình huống này: "Không phải cả hai người này đều không bị bệnh sợ độ cao ư? Dù sợ hãi thì nãy giờ cũng đã thích ứng rồi chứ?"
Ha ha, không sợ độ cao cái quỷ. Phùng Vân Hi đến đây là để trị bệnh sợ độ cao đấy!
Vì có người đồng hành nên họ sẽ vô thức cảm thấy ở yên tại chỗ tốt hơn việc phải đi về phía trước. Nếu không có người đồng hành thì họ sẽ phải tiến lên phía trước thôi.
Anh quay phim nhận được lệnh của đạo diễn liền nắm cánh tay Chu Hạo Hiên rồi kéo cậu về phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)