Đây tuyệt đối không phải là điều mà người bình thường có thể chấp nhận được, cậu ta nên bám lấy Phùng Vân Hi hay cách xa cô đâyyyy
Beta-er: Y Phi và Nhạc Dao
Sau khi hoàn thành thử thách khiêu chiến leo hết vách núi thì cũng đã gần trưa, tổ tiết mục cũng đã chuẩn bị phát cơm hộp. Nhưng mà, đạo diễn lại bày tỏ rằng: Bữa trưa này, các bạn không có phần.
Chu Hạo Hiên vò đầu bứt tóc: "Ông cứ như vậy nữa là chúng tôi bỏ đi đấy."
Đáp lại cậu ta là một nụ cười nhẹ nhàng của đạo diễn: "Cho tới bây giờ cũng chưa từng có nghệ sĩ nào quay lần thứ hai với chương trình của chúng tôi nên không sao hết."
Thì ra ông ta ỷ vào việc sau này sẽ không hợp tác nữa nên mới tùy hứng như vậy.
Phùng Vân Hi ngồi một góc nghiên cứu manh mối. Nếu tổ tiết mục này không nói đùa thì chắc chắn họ sẽ có manh mối để giải cứu quản lý, điều này cũng đồng nghĩa là quản lý bị an bài ở chỗ nào đó, không chừng đến cơm cũng không cho ăn.
Cô nhớ tới sức ăn của anh Chu, nếu bị đói mấy bữa thì chắc anh ấy sẽ điên mất.
Manh mối của tổ tiết mục rất đơn giản - một tấm thẻ vẽ một ngọn núi, kèm theo lời nhắc nhở:
"Không gian cao vạn trượng, mặc sức bạn vẫy vùng."
Đây là cái quỷ gì vậy, chẳng lẽ quản lý nhà cô bị tổ tiết mục cho bay ra ngoài không gian rồi ư?
"Chu Hạo Hiên, lát nữa tôi sẽ đãi cậu bằng một bữa tiệc lớn. Cậu nhanh tới đây xem cái này là cái gì?" Phùng Vân Hi kéo cánh tay Chu Hạo Hiên đang đứng bên cạnh.
Chu Hạo Hiên khẽ nhìn cô một cái: "Chẳng lẽ cô chưa nộp hết đồ cho tổ tiết mục?"
Phùng Vân Hi: "..."
Chu Hạo Hiên: Kinh phí của chương trình này khan hiếm như vậy sao? Chẳng lẽ cả tổ tiết mục lại không lo nổi thêm hai suất cơm ư?
Phùng Vân Hi đứng lên: "Đạo diễn, ông sẽ phải hối hận."
Có biết nghề phụ của cô và Hứa Chu là gì không? Là mở siêu thị đó nha. Sao cô có thể thiếu ăn chứ.
Hứa Chu đúng là sáng suốt khi quyết định mở siêu thị.
Chu Hạo Hiên tung ta tung tăng chạy theo Phùng Vân Hi, trước khi đi cậu ta còn xoay người lại nhìn đạo diễn bằng vẻ miệt thị: "Ông sẽ phải hối hận!"
Đạo diễn cảm thấy hơi hoảng, ông ta không tài nào đoán được họ sẽ ra chiêu gì, đành phải nhìn về phía nhân viên ngồi bên cạnh: "Cậu nói xem, bọn họ có ý gì vậy?"
"Đạo diễn, lẽ nào ông không biết nghề tay trái của Phùng Vân Hi là mở siêu thị sao?"
"Cái gì? Mở siêu thị? Không phải cô ta mở công ty giải trí sao?!!"
Nhân viên kia đồng tình nhìn đạo diễn: "Không chỉ là một siêu thị đâu, mà là cả chuỗi siêu thị đấy. Cho nên, khi cô ấy tham gia bất kỳ chương trình thực tế nào thì cũng không sợ thiếu đồ ăn nha. Còn nữa, tốt nhất là khi khiêu chiến ông nên nương tay một chút, nó sẽ có ích cho công việc sau này của ông đấy."
Chỉ trong nháy mắt, đạo diễn đã cảm thấy thế giới thật vi diệu. Tại sao nghệ sĩ tới tham gia chương trình, đạo diễn lại phải nương tay vậy?
Đây là đạo lý gì thế?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)