Lưu Hi Dao nói: "Mạn Mạn, bây giờ thiếu soái đã ly hôn rồi, cô chỉ cần nắm chắc trái tim anh ấy, những người khác đều không thành vấn đề. Tuy Hoắc Hằng chinh chiến sa trường nhiều năm, nhưng trong chuyện tình cảm nam nữ lại là một tờ giấy trắng, chỉ cần cô hơi dùng chút thủ đoạn là có thể khiến anh ấy si mê cô. Chỉ cần gả vào Hoắc gia, trở thành phu nhân của Hoắc Hằng, cả đời này cô sẽ là người chiến thắng."
Phùng Mạn Khanh nói: "Nhưng anh ấy chưa bao giờ nói sẽ cưới tôi."
Lưu Hi Dao thầm đảo mắt, nghĩ bụng, [cô cũng xứng sao].
Nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ chân thành, nói: "Mạn Mạn, tôi nói câu này cô đừng giận, với thân phận của cô, muốn gả cho Hoắc Hằng làm vợ quả thực rất khó, vì vậy, cô phải tranh thủ lúc Hoắc Hằng đang say mê cô mà làm cho xong chuyện đi! Đàn ông rất dễ thay đổi, huống chi Hoắc Hằng là ai? Anh ấy là thiếu soái của quân Hoắc gia, không phải người thường, không phải ai muốn gả là gả được."
Phùng Mạn Khanh, Lưu Hi Dao, Hoắc Tiêu, ba người là chủ của Thiên Thượng Nhân Gian.
Đại lão bản Lưu Hi Dao bỏ vốn, nhị lão bản là Hoắc Tiêu có quyền thế che chở cho họ, còn Phùng Mạn Khanh biết viết lời bài hát mới, biết ca hát, nhảy múa, có rất nhiều ý tưởng mà họ không ngờ tới.
Ba người hợp tác, tạo nên Thiên Thượng Nhân Gian, khu vui chơi giải trí mà đàn ông trên cả nước đều ao ước.
Cái tên Thiên Thượng Nhân Gian cũng là do Phùng Mạn Khanh đặt.
Mọi người đoán không sai, Phùng Mạn Khanh cũng là người xuyên không. Cô ta là một hot girl mạng ở thế kỷ 21, là blogger giải trí, nổi tiếng nhờ bắt chước, ca hát, nhảy múa, và những trò câu view. Cô ta luôn muốn câu được một đại gia nào đó, nhưng toàn gặp phải kẻ lừa đảo.
Sau khi bị giết trong một cuộc tình tay ba, cô ta xuyên không vào thân xác của một ca nữ trong hộp đêm ở thời Dân Quốc.
Điều mà Phùng Mạn Khanh không ngờ tới là kiếp trước cô ta cố gắng câu đại gia mà không được, vậy mà sau khi xuyên không đến thời Dân Quốc lại dễ dàng câu được một đại gia siêu cấp.
Hoắc Hằng không chỉ đẹp trai mà còn có quyền có tiền, vừa gặp đã yêu Phùng Mạn Khanh, si mê cô ta, vì cô ta mà bất chấp tất cả, ly hôn với vợ cả.
Một chiếc xe chống đạn lao đến, dừng lại bên hồ, người bước xuống không phải Hoắc Hằng thì còn ai vào đây nữa?
Hoắc Hằng nhanh như chớp bước tới đỡ lấy cô ta.
"Thiếu soái, cuối cùng anh cũng đến, em bị nhốt ở đây sợ lắm!" Phùng Mạn Khanh ôm chầm lấy Hoắc Hằng khóc nức nở.
Hoắc Hằng đỡ lấy cánh tay Phùng Mạn Khanh, dìu cô ta đứng thẳng dậy, mặt sa sầm, nói: "Sao lại chạy lung tung mà không đi giày?"
Phùng Mạn Khanh nước mắt lưng tròng nói: "Em thấy anh đến thì nào còn nhớ đến giày dép nữa."
Hoắc Hằng quan sát Phùng Mạn Khanh kỹ lưỡng, "Họ có làm khó dễ em không?"
Phùng Mạn Khanh lắc đầu, "Chỉ là không cho ra khỏi vườn, còn lại thì không làm khó dễ em."
Hoắc Hằng thở phào nhẹ nhõm, anh biết bà nội không nỡ làm gì anh, chỉ làm bộ làm tịch cho người khác xem, tiện thể dằn mặt Phùng Mạn Khanh mà thôi, sao bà lại nỡ khiến anh đau lòng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



