Nhưng giờ phút này, ông lại không nghĩ vậy nữa. Rõ ràng cô gái nhỏ chưa nói gì, nhưng trong dáng điệu cử chỉ lại toát ra một khí chất khiến người khác không thể xem thường. Vốn dĩ ông định khuyên giải cô vài câu, nhưng đột nhiên lại cảm thấy không có gì để nói, bèn nói bừa một câu: "Nhã Vận à, cha đã gặp Thư Ngạn rồi, cũng đã nói chuyện với nó. Cha tin con là người hiểu chuyện, chỉ cần con chân thành, sắt đá cũng phải mềm lòng."
Những lời này Tần Du nghe tai trái lọt tai phải, nhưng vẫn thành khẩn đáp: "Vâng ạ."
"Được, vậy con ra ngoài đi! Nghỉ ngơi cho tốt, đi tàu từ Hàng Châu đến Thượng Hải cũng mệt mỏi lắm."
"Dạ!" Tần Du đáp một tiếng, rồi ngập ngừng một chút: "Thưa cha, có vài lời con không biết có nên nói không."
Tống lão gia hơi ngạc nhiên nhìn cô: "Lời gì?"
Tống lão gia nhìn cô con dâu, xem ra chính mình đã không hiểu rõ về nó. Với dung mạo và tính cách này, đến Thượng Hải nhất định sẽ quản được thằng con trai kia của mình, có khi còn bị con bé này ăn cho đến chết. Ông lập tức mỉm cười: "Cha biết rồi."
"Cảm ơn cha."
Tần Du đứng dậy đi ra ngoài, nghe thấy Tam di thái đang chị chị em em thân thiết với Ngũ di thái, cùng bà ấy liệt kê những điều cần chú ý khi mang thai. Ngũ di thái lại hắt xì một cái.
Năm mươi đồng bạc đại dương mà Đại thái thái đưa cho Tam di thái đã bị bà ta dùng mất mười lăm đồng để mua một chai Chanel No. 5. Mùi hương trên người bà ta lúc này chính là mùi của lọ nước hoa đó.
Mùi hương có thơm hay không không quan trọng, quan trọng là bảo bối nhỏ vừa mới mang thai này không thể ngửi được thứ mùi ấy.
Là một cô con dâu chuẩn mực của nhà họ Tống, Tần Du vốn dĩ trưa nay mới ra ga đi tàu hỏa nên không cần dậy sớm. Nhưng Lão gia lại muốn đi thuyền về nhà cùng hai vị di thái vào sáng sớm.
Cô dậy sớm, đứng hầu hạ Lão gia và hai người mẹ kế.
"Nhã Vận à, thời đại mới rồi, con ngồi xuống ăn cơm đi." Tống lão gia nói với cô.
Tần Du ngồi xuống, dựa theo ký ức của nguyên chủ mà ăn uống rất quy củ. Cô thấy Tam di thái ngồi bên cạnh, đôi mắt vẫn hoe đỏ.
Ăn sáng xong, Tần Du cung kính tiễn họ ra cửa. Cô xách vali giúp Tam di thái, đưa bà ta lên xe kéo rồi ghé vào tai nói nhỏ một câu: "Thì ra chỉ thấy người mới cười, nào đâu nghe người cũ khóc?"
Tam di thái bị cô nói trúng tim đen, nước mắt lại lăn dài. Phu xe kéo xe đi, bà ta quay đầu lại, dùng đôi mắt đỏ hoe căm tức nhìn cô. Tần Du chỉ cầm khăn tay vẫy vẫy...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)