Nhưng giờ phút này, ông lại không nghĩ vậy nữa. Rõ ràng cô gái nhỏ chưa nói gì, nhưng trong dáng điệu cử chỉ lại toát ra một khí chất khiến người khác không thể xem thường. Vốn dĩ ông định khuyên giải cô vài câu, nhưng đột nhiên lại cảm thấy không có gì để nói, bèn nói bừa một câu: "Nhã Vận à, cha đã gặp Thư Ngạn rồi, cũng đã nói chuyện với nó. Cha tin con là người hiểu chuyện, chỉ cần con chân thành, sắt đá cũng phải mềm lòng."
Những lời này Tần Du nghe tai trái lọt tai phải, nhưng vẫn thành khẩn đáp: "Vâng ạ."
"Được, vậy con ra ngoài đi! Nghỉ ngơi cho tốt, đi tàu từ Hàng Châu đến Thượng Hải cũng mệt mỏi lắm."
"Dạ!" Tần Du đáp một tiếng, rồi ngập ngừng một chút: "Thưa cha, có vài lời con không biết có nên nói không."
Tống lão gia hơi ngạc nhiên nhìn cô: "Lời gì?"
Tần Du tỏ vẻ cẩn trọng: "Tam di thái đến đây là lỗi của con. Con nhờ thợ may Lý sửa mấy cái váy, Tam di thái nói vì con mà bà ấy bị chậm trễ việc may quần áo. Con nghĩ mấy cái váy chỉ là sửa chữa nhỏ, sao lại làm lỡ việc may đồ mới của Tam di thái được? Thấy chuyện không hợp lý, con đã thưa với mẹ. Mẹ cho người đi điều tra mới biết tay thợ may họ Lý kia dùng vải trong nhà để nhận việc bên ngoài. Mẹ nghĩ đang là tiết Thanh Minh, cũng không phải Tết nhất gì, mọi người đâu cần vội có quần áo mới để mặc, nên đã lập tức cho thợ may Lý nghỉ việc. Tam di thái không vui, muốn mẹ gọi thợ may Lý về may sườn xám cho bà ấy. Nếu lúc này gọi tay thợ may đó về, thể diện của mẹ biết đặt ở đâu? Vì vậy con mới mời Tam di thái cùng đến Hàng Châu mua quần áo mới, thỏa mãn tâm nguyện của bà ấy. Mọi chuyện đều do con mà ra cả, còn liên lụy mẹ phải đưa cho mẹ ba năm mươi đồng bạc đại dương."
"Con đang nói đỡ cho mẹ chồng con sao?" Con bé này không những không phải loại nhẫn nhục chịu đựng, mà còn biết xả giận thay cho mẹ chồng.
"Vâng ạ. Bây giờ con nói với cha, ngược lại còn để lại ấn tượng tốt. Đủ thấy cha mẹ đều thương con, con mới dám cả gan nói những lời này. Mẹ ở nhà cũng không dễ dàng gì."
Tống lão gia nhìn cô con dâu, xem ra chính mình đã không hiểu rõ về nó. Với dung mạo và tính cách này, đến Thượng Hải nhất định sẽ quản được thằng con trai kia của mình, có khi còn bị con bé này ăn cho đến chết. Ông lập tức mỉm cười: "Cha biết rồi."
"Cảm ơn cha."
Là một cô con dâu chuẩn mực của nhà họ Tống, Tần Du vốn dĩ trưa nay mới ra ga đi tàu hỏa nên không cần dậy sớm. Nhưng Lão gia lại muốn đi thuyền về nhà cùng hai vị di thái vào sáng sớm.
Cô dậy sớm, đứng hầu hạ Lão gia và hai người mẹ kế.
"Nhã Vận à, thời đại mới rồi, con ngồi xuống ăn cơm đi." Tống lão gia nói với cô.
Tần Du ngồi xuống, dựa theo ký ức của nguyên chủ mà ăn uống rất quy củ. Cô thấy Tam di thái ngồi bên cạnh, đôi mắt vẫn hoe đỏ.
Ăn sáng xong, Tần Du cung kính tiễn họ ra cửa. Cô xách vali giúp Tam di thái, đưa bà ta lên xe kéo rồi ghé vào tai nói nhỏ một câu: "Thì ra chỉ thấy người mới cười, nào đâu nghe người cũ khóc?"
Tam di thái bị cô nói trúng tim đen, nước mắt lại lăn dài. Phu xe kéo xe đi, bà ta quay đầu lại, dùng đôi mắt đỏ hoe căm tức nhìn cô. Tần Du chỉ cầm khăn tay vẫy vẫy...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)