Giọng hát của nữ minh tinh du dương uyển chuyển. Tống Thư Ngạn đưa tay mời Phó Gia Ninh, hai người dẫn đầu bước vào sàn nhảy. Phó Gia Thụ thấy em gái mình đắm đuối nhìn Tống Thư Ngạn thì chỉ khẽ lắc đầu, rồi đưa tay mời một người bạn thân của em gái khiêu vũ.
Trong lúc Tống Thư Ngạn đang khiêu vũ cùng tiểu thư nhà giàu Bến Thượng Hải, Tần Du cũng đã xuất phát từ quê nhà Ninh Ba.
Sáng sớm hôm sau, Tần Du đi thuyền máy chạy bằng dầu ma mút của nhà họ Tống rời quê. Trong ấn tượng của cô, khoảng cách từ Hàng Châu đến Ninh Ba chỉ mất chưa đầy hai tiếng đi tàu.
Ấy vậy mà người hầu trong nhà lại nói đi đường thủy là nhanh nhất. Chiếc thuyền máy này đi từ sông Dũng vào sông Tư Diêu rồi đến Hàng Châu, lộ trình không chỉ ngắn mà mặt nước còn êm, dễ đi.
Nghe tiếng động cơ dầu ma mút kêu phành phạch, Tần Du ngồi từ mười giờ sáng đến chạng vạng tối mà mới chỉ đến được Thiệu Hưng. Sau khi nghỉ lại một đêm, cô đi từ Thiệu Hưng đến Hàng Châu, lại mất từ sáu giờ sáng đến hơn mười một giờ trưa mới tới nơi.
Người hầu nhà họ Tống ra ga đón Lão gia và Ngũ di thái, còn Tam di thái thì kéo Tần Du đi dạo trung tâm thương mại.
Đây là lần đầu tiên Tần Du ngồi xe kéo, cũng là lần đầu tiên đi dạo trung tâm thương mại của thời đại này. Đã đến đây rồi, dĩ nhiên cô phải xúi giục Tam di thái mua sắm thả ga.
Tam di thái thu hoạch lớn trở về, vui vẻ vào nhà chờ Lão gia đến.
Tần Du cũng đang trang điểm trong phòng. Cô vấn tóc theo kiểu Ninh Ba quê nhà, búi gọn sau gáy, phần mái chải thành hình cây chổi, trông y hệt logo một hãng xe ở kiếp trước. Cô mặc một bộ váy màu xanh nhạt, dáng vẻ cực kỳ truyền thống, đậm chất phong kiến. Dù dung mạo không giống Đại thái thái, nhưng thần thái đã học được đến bảy, tám phần.
Lúc này Lão gia cũng vừa về tới. Cô xuống lầu, đứng cùng Tam di thái tạo thành một sự đối lập rõ rệt.
Tam di thái đã ngần này tuổi vẫn mặc sườn xám lụa màu hồng nhạt, tô son đỏ thẫm, trong khi Tần Du chỉ trang điểm nhẹ nhàng, trang phục giản dị thanh nhã, vừa tự nhiên lại vừa phóng khoáng.
Đừng nói Tần Du, ngay cả Ngũ di thái cũng không ăn mặc trẻ trung bằng Tam di thái. Bà ấy mặc một bộ sườn xám thêu hoa màu xanh đen. Sườn xám thời này chưa có chiết eo, đều là tay áo cụt đi cùng thân váy rộng thùng thình, nên chẳng ai nhìn ra bụng của Ngũ di thái.
"Vậy sao?" Giọng Tống lão gia không có vẻ gì là tin lời bà ta.
"Ông không tin thì cứ hỏi đại thiếu phu nhân xem."
Tống lão gia nhìn về phía Tần Du. Cô cúi đầu, mi mắt khép hờ: "Thưa cha, đúng là như vậy ạ."
Tam di thái nghe Tần Du nói thế, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
"Nhã Vận, cha có mấy lời muốn nói với con. Con theo cha ra đây!"
Tần Du cùng Tống lão gia sang phòng trà bên cạnh. Gặp lại cô con dâu này, Tống lão gia cảm thấy có chút kỳ lạ. Cô gái này vẫn trầm ổn, yên tĩnh như vậy, nhưng dường như bên trong lại có gì đó khác lạ mà ông không thể nói rõ.
Vốn dĩ khi vợ cả nói muốn đưa con dâu lên Thượng Hải, ông cũng biết chuyện. Cô con dâu này về ngoại hình không có gì để chê, cách hành xử cũng không có gì đáng trách. Nhưng Tống lão gia cũng là người từng trải chốn hoa nguyệt, ông hiểu rằng chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp và sự hiền huệ thì không thể nào giữ chân được đàn ông. Cứ cho là đưa con bé đến bên cạnh con trai mình, Tống lão gia cũng biết, thằng con ông cũng chỉ vui đùa nhất thời, đợi cảm giác mới mẻ qua đi, e là sẽ chẳng bao giờ muốn chạm vào con bé nữa. Dù sao thì cũng nên nhân lúc còn mới mẻ, để con dâu mang thai, coi như có lời giải thích với cha mẹ con bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)