*
Sinh nhật năm nay của Phó Gia Ninh trôi qua vô cùng vui vẻ. Ba ngày sau, cô ấy vẫn đeo chiếc vòng cổ hoa sơn trà mà Tống Thư Ngạn tặng.
Phó Gia Thụ ngồi ở ghế lái, nhìn chiếc vòng trên cổ em gái: "Sợi dây chuyền kim cương anh tặng em có phải cũng nên lấy ra cho nó thấy ánh mặt trời không?"
"Dây chuyền của anh tặng đơn điệu quá, phối với quần áo không tạo được điểm nhấn." Phó Gia Ninh đưa tay sờ lên đóa hoa sơn trà.
Phó Gia Thụ cười như không cười nhìn cô ấy: "Cho dù đóa sơn trà này phối với cái gì cũng đẹp, nhưng cũng không nên ngày nào cũng đeo. Bằng không người khác lại tưởng tài chính nhà họ Phó chúng ta eo hẹp, đến nỗi Tam tiểu thư chỉ có thể đeo đi đeo lại một món trang sức."
"Không cần anh lo."
Phó Gia Thụ nghiêm túc trở lại: "Gia Ninh, Tống Thư Ngạn là bạn thân của anh, cũng xem như môn đăng hộ đối với nhà chúng ta, nhưng cậu ấy đã kết hôn."
Mặc dù cha mẹ sinh được ba người con nhưng chị cả mất sớm, nên trong nhà chỉ có hai anh em họ. Phó Gia Thụ cực kỳ cưng chiều cô em gái này.
"Anh, anh Thư Ngạn bị ép hôn, anh đâu phải không biết. Anh ấy đã phản kháng lại cha mẹ mình mà!" Phó Gia Ninh bĩu môi nói tiếp: "Bây giờ là thời đại mới rồi, có thể ly hôn cơ mà!"
Chuyện này? Anh phong kiến? Chẳng lẽ để lại một con đường sống cho người khác cũng bị xem là phong kiến sao? Nhìn em gái trong bộ váy Tây phương bước vào Đường Viên, Phó Gia Thụ thở dài một hơi, lái xe rời đi, rẽ vào đường Hà Phi. Phía trước là một chiếc xe Ford đang đậu bên đường, một người phụ nữ xinh đẹp mặc âu phục đang sốt ruột hỏi: "Có sửa được không vậy?"
"Chị Lục." Phó Gia Thụ ló đầu ra. Đây chính là tiểu thư Trần Lục bị chồng chê là phụ nữ phong kiến, không ngờ sau khi ly hôn lại sống phóng khoáng như vậy.
Trần Lục nghe tiếng gọi của Phó Gia Thụ, vội chạy lại: "Gia Thụ."
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"Chị định ra ga đi tàu hỏa, xe chạy chưa được bao lâu thì hỏng mất."
"Trùng hợp vậy? Em cũng đang ra ga, lên xe đi! Tiện đường."
Trần Lục nhờ tài xế chuyển hành lý qua, rồi dắt theo một bé trai khoảng năm, sáu tuổi và một bé gái chừng ba, bốn tuổi lên xe. Ba mẹ con họ ngồi ở hàng ghế sau: "Tiểu Hạo, Tiểu Nhụy, cảm ơn chú đi con!"
Hai đứa trẻ đồng thanh: "Cảm ơn chú ạ!"
Phó Gia Thụ lái xe: "Không cần khách sáo. Chị Lục đưa hai cháu đi đâu vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)