Đúng là quan thanh liêm cũng khó xử việc nhà, Phó Gia Thụ cũng chẳng có đề nghị nào hay hơn.
Cổng lớn nhà họ Phó mở ra, chiếc xe lướt qua một bãi cỏ nhân tạo rộng lớn. Phó Gia Thụ dừng xe ở mái che phía đông biệt thự rồi cùng Tống Thư Ngạn bước xuống.
Phía tây biệt thự có một cây ngô đồng cổ thụ, đang độ xuân nên cả tán cây nở rộ những chùm hoa màu tím biếc.
Dưới tàng cây đặt một chiếc bàn dài, mấy cô gái trong trang phục Tây phương đang ngồi uống trà, trò chuyện rôm rả.
Tam tiểu thư nhà họ Phó, Phó Gia Ninh, vừa thấy hai người xuống xe đã vội xách váy chạy nhanh lại: "Anh hai, anh Thư Ngạn!"
Phó Gia Ninh nhỏ nhắn xinh xắn đi đến trước mặt Tống Thư Ngạn. Anh ta mỉm cười cưng chiều, đưa quà ra: "Chúc mừng sinh nhật!"
Phó Gia Ninh nhận lấy món quà, gương mặt xinh xắn ửng hồng: "Cảm ơn anh Thư Ngạn!"
"Tôi đi thay đồ đã." Phó Gia Thụ liếc nhìn Phó Gia Ninh rồi hỏi Tống Thư Ngạn: "Anh có muốn lên chỗ tôi uống ly cà phê không?"
Tống Thư Ngạn thấy bên kia toàn là các cô gái trẻ, cũng không muốn nhập hội nên vui vẻ đồng ý: "Được chứ!"
Hai người vừa định vào nhà, Phó Gia Ninh đã gọi với theo từ phía sau: "Lát nữa anh Thư Ngạn có thể nhảy điệu đầu tiên với em không?"
Tống Thư Ngạn quay người, cười nhạt: "Được."
Cô gái nhỏ dù được giáo dục nề nếp từ bé cũng khó lòng che giấu niềm vui sướng và phấn khích trong lòng: "Đã hứa rồi nhé!"
"Ừ!" Tống Thư Ngạn một lần nữa khẳng định.
Phó Gia Ninh quay trở lại giữa đám bạn thân, mở món quà Tống Thư Ngạn tặng. Trong hộp là một chiếc vòng cổ của một thương hiệu Pháp, lót trên nền vải nhung đen là một đóa sơn trà nạm kim cương và hồng ngọc.
Chiếc hộp vừa mở ra đã lập tức thu hút những ánh mắt ngưỡng mộ của hội chị em: "Tớ thấy trên báo nói cửa hàng bên Tây mới nhập về một chiếc vòng cổ thế này, lập tức đi đặt trước mà không được. Không ngờ lại do Tống đại thiếu gia mua tặng Gia Ninh!"
"Đúng vậy! Tống đại thiếu gia tặng chiếc vòng này đúng là tốn nhiều tâm tư thật!"
"..."
Tống Thư Ngạn lên sân thượng ngồi xuống. Người hầu đã bật máy pha cà phê, bắt đầu xay hạt.
Anh ta đứng dậy, hai tay chống lên lan can. Những thiếu nữ thanh xuân phơi phới dưới lầu lúc này đang cười rạng rỡ ngước nhìn anh ta. Có sự so sánh này, bảo anh ta làm sao có thể ở bên một người phụ nữ cứng nhắc như khúc gỗ cho được?
Trong lúc Tống Thư Ngạn đứng trên ban công ngắm nhìn các thiếu nữ đương độ xuân thì, Phó Gia Thụ đã thay xong một bộ lễ phục Tuxedo. Lễ phục Tuxedo, hay còn gọi là lễ phục không đuôi én, phối cùng áo sơ mi và nơ, là lựa chọn hàng đầu cho trang phục dạ hội lịch lãm của nam giới thời bấy giờ.
Anh bước ra thì thấy Tống Thư Ngạn đang nhìn mấy cô gái nhỏ dưới lầu, bèn vỗ nhẹ vào lưng bạn: "Anh Thư Ngạn, đi thôi! Khách khứa đến đông đủ rồi."
Phó Gia Thụ và Tống Thư Ngạn cùng nhau xuống lầu. Tống Thư Ngạn thanh lãnh tuấn tú, còn Phó Gia Thụ cao hơn anh ta năm, sáu cm, đường nét gương mặt tuy có phần sắc sảo nhưng tính cách lại hiền hòa nên trông ấm áp hơn một chút. Có lẽ mỗi người một vẻ, hai vị công tử đều có người hâm mộ riêng, thật khó phân định hơn thua.
Các gia đình giàu có bây giờ vì chạy theo thời thượng phương Tây nên phần lớn đều trải thảm lên sàn gỗ ở đại sảnh để biến thành phòng khiêu vũ. Tầng dưới của nhà họ Phó cũng là một phòng khiêu vũ lớn.
Vợ chồng nhà họ Phó sinh được ba người con, con gái lớn mất sớm, thứ hai là Phó Gia Thụ, con út là Phó Gia Ninh, được mẹ và anh trai hết mực yêu chiều. Để cho con gái một sinh nhật hoàn hảo, Phó lão gia đã mời cả minh tinh đương thời ở Bến Thượng Hải đến hát góp vui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



