Tống Thư Ngạn và anh, cũng giống như hai gia tộc lớn ở Ninh Ba, vừa là đối tác thâm giao lại vừa là đối thủ cạnh tranh ngầm. Cả hai cùng lớn lên trong sự so sánh của người đời, đều là những cá nhân kiệt xuất không ai nhường ai. Nhưng chính những năm tháng cùng nhau du học, nương tựa vào nhau nơi xứ người đã khiến họ trở thành đôi bạn tri kỷ không có gì giấu giếm.
Biết bạn mình vừa về nước đã bị ép bái đường, nay lại bị cưỡng bách chuyện phòng thê, anh không khỏi cảm thấy đồng cảm. Anh thậm chí có thể hình dung ra cảnh mẫu thân của Tống Thư Ngạn, trong bộ đồ tối màu, tay lần tràng hạt mà tụng kinh bên tai anh ta: "Nối dõi tông đường, nối dõi tông đường..."
Nghĩ đến đó, anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Tống Thư Ngạn liếc nhìn: "Cậu cười cái gì thế?"
"Tôi đang tưởng tượng cảnh mẫu thân anh tụng kinh cho anh nghe đấy." Anh hỏi tiếp: "Vậy anh định tính sao? Cô ấy... dù sao cũng là người vợ danh chính ngôn thuận đã bái đường cùng anh."
Tống Thư Ngạn nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc: "Tôi muốn nhờ anh giúp một việc."
"Tôi?" Anh ngạc nhiên: "Tôi thì giúp được gì chứ?"
"Thị trường của Hải Đông ở Vũ Hán chiếm tới ba phần mười tổng doanh số, nhưng từ khi tiếp quản đến nay tôi vẫn chưa có dịp qua đó. Lần này tôi nhất định phải đi một chuyến. Phiền cậu ra ga đón cô ta giúp tôi, rồi sắp xếp cho cô ta ở tạm khách sạn vài ngày trước đã."
"Ở Vân Hải sao? Không phải đưa về nhà anh à? Anh tự cho tài xế đi đón không được hay sao?" Phó Gia Thụ không tài nào hiểu nổi Tống Thư Ngạn đang nghĩ gì.
"Nếu tôi xếp cô ta ở nhà mình, cô ta sẽ ngoan ngoãn ở lại đó. Đợi mười mấy hai mươi ngày sau tôi về, chuyện vẫn chẳng giải quyết được. Còn nếu tôi cho tài xế đi đón, cô ta đường đường là đại thiếu phu nhân, lỡ ra lệnh cho tài xế đưa về nhà thì người ta biết phải làm sao. Cậu đi đón giúp tôi thì khác. Cậu là bạn thân của tôi, không phải người làm trong nhà, cô ta sẽ không dám gây khó dễ cho cậu."
"Vậy tại sao lại sắp xếp ở Vân Hải?"
"Chuyến công tác này khá đột ngột, mà tôi lại không thích người lạ xen vào cuộc sống của mình, nên cứ đợi tôi về rồi sắp xếp sau. Lúc cậu đưa người đến thì dặn dò một tiếng, bảo người của khách sạn chăm sóc cô ta chu đáo một chút. Dù sao chỉ cần không bạc đãi cô ta trong sinh hoạt là được rồi," Tống Thư Ngạn thở dài, "Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ."
"Nhưng đợi anh về rồi, chẳng phải vẫn phải đón cô ấy về nhà sao?"
"Cứ để cô ta ở đó hơn mười ngày, trong lòng cô ta ít nhiều cũng sẽ tự hiểu ra. Đợi tôi về rồi nói chuyện, bảo cô ta tự về quê là được."
"Anh không nghĩ đến chuyện ly hôn à?" Phó Gia Thụ hỏi, rồi lại tự thở dài, "Chỉ là với kiểu phụ nữ truyền thống như cô ấy, ly hôn có khi chẳng khác nào lấy mạng. Đâu phải ai cũng được như chị Trần Lục, có thể tái sinh từ đống tro tàn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
