Hai chữ "lớp trưởng" thốt ra đầy vẻ trêu người, khiến Ngạn Chi bất giác siết chặt nắm tay trong túi áo blouse. Cảm giác vừa quen vừa lạ này... mười năm rồi, hóa ra vẫn chưa quên được.
"Xem ra, đường đời vẫn chưa dạy được cậu cách nhận biết ai mới là người có quyền lực nhỉ?"
Hoài Sơn khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh, nhưng khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt đó.
"Đứng chắn hết lối đi của đội tôi rồi."
"Quen lắm." Hoài Sơn cũng đồng thời lên tiếng.
Lúc này, gió đột nhiên cuốn theo bụi đất, và sự bối rối hiện rõ trên gương mặt thanh tú của vị bác sĩ trẻ.
Sau đó không đợi ai phản ứng, Hoài Sơn bước qua, cúi xuống, một tay nhấc bổng chiếc hòm dụng cụ y tế bên cạnh Ngạn Chi lên, như thể nó chẳng nặng hơn một túi bông.
"Lên xe."
Anh ra lệnh, mắt không nhìn cậu.
"Tôi tự xách được."
"Tôi có hỏi cậu đâu."
Hoài Sơn đáp, rồi quay sang đoàn bác sĩ còn lại, giọng trở lại vẻ nghiêm túc của một người chỉ huy:
"Các đồng chí lên xe thứ hai và thứ ba. Tiểu Vũ phụ mấy đồng chí y tá chuyển hành lý. Cường, lo kéo xe bác Vinh về."
"Rõ!"
Cả đội xe đồng loạt vào việc. Không ai hỏi thêm câu nào. Vũ Quang Huy vừa khuân đồ vừa len lén nhìn Ngạn Chi bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Mạnh Cường, một anh lính to con khác, đã lôi dây cáp ra, chuẩn bị nối xe.
Lúc này, Hoài Sơn đã quay lưng bước về phía cabin, nhưng giữa chừng bỗng dừng lại. Anh không quay đầu, chỉ nói, giọng đều đều như kể chuyện thời tiết:
"Mà này, lớp trưởng."
Ngạn Chi cứng người.
"Cậu vẫn lề mề như hồi cấp ba nhỉ. Cả đoàn người ta chờ kìa."
Nói rồi, anh bước tiếp, bỏ lại Ngạn Chi đứng giữa bụi đường.
…
Tiếng động cơ gầm lên.
Đoàn xe nối đuôi nhau lăn bánh, cắt ngang màn đêm đang buông xuống trên con đường đất đỏ. Chiếc xe của bác Vinh được nối dây cáp, lặc lè kéo theo phía sau cùng.
Ngạn Chi ngồi trong cabin xe dẫn đầu, lưng thẳng đơ, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng kính cửa sổ, lại phản chiếu khuôn mặt của người đàn ông đang ngồi bên cạnh.
Góc cạnh. Cứng cỏi. Và vẫn còn vương chút ý cười nơi khóe mắt.
Hoài Sơn tập trung lái xe, một tay giữ vô lăng, tay kia chống lên cửa sổ, ngón tay gõ nhịp nhẹ theo điệu nhạc phát ra từ chiếc radio cũ kỹ. Dường như cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh, anh hơi nghiêng đầu, chỉ một chút thôi, nhưng đủ để ánh mắt hai người chạm nhau trong tấm kính.
Ngạn Chi lập tức quay đi.
Hoài Sơn khẽ cười. Một tiếng cười nhỏ, gần như bị tiếng động cơ nuốt trọn.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Ngạn Chi đã nghe thấy.
Và cậu biết, bắt đầu từ khoảnh khắc này, cuộc đời mình sẽ không còn yên ổn nữa.
…
Đoàn xe về đến đơn vị, khi trời đã tối hẳn.
Cổng đơn vị Công binh 379 hiện ra sau khúc cua cuối cùng, hai cột trụ xây bằng đá, phía trên gắn tấm biển sắt đã rỉ vàng. Ánh đèn pha của chiếc xe dẫn đầu quét qua hàng rào kẽm gai, qua mấy gốc bạch đàn cao vút, rồi dừng lại trước sân lớn.
Hoài Sơn tắt máy. Tiếng động cơ vừa lịm đi, bầu không khí quanh đơn vị bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Chỉ còn tiếng gió thổi qua hàng cây và tiếng chó sủa vọng ra từ phía nhà bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
