Người đàn ông đó mặc bộ quân phục đã bạc màu, khoác hờ chiếc áo khoác ngoài, cổ áo xộc xệch để lộ một vết sẹo mờ chạy dọc xương quai xanh. Gương mặt góc cạnh, làn da nâu sạm, mái tóc đen rối bời phủ bụi đường. Anh bước xuống đất, động tác dứt khoát, mạnh mẽ, rồi đưa tay ra hiệu cho những chiếc xe phía sau dừng lại.
Ngạn Chi nín thở.
Mười năm. Gương mặt ấy đã khác nhiều. Nhưng đôi mắt thì không.
"Ê, anh Sơn! Xe bác sĩ chết máy kìa!"
Một giọng trẻ măng vang lên từ chiếc xe thứ hai. Một cậu lính trẻ nhảy xuống, nhanh nhảu chạy lên phía trước, miệng liến thoắng:
"Để em xuống coi thử nha anh? Biết đâu em sửa được, mấy bữa nay em học ké anh Kỳ đó!"
Người được gọi là "anh Sơn" không đáp. Anh chỉ bước tới, đôi mắt đen sắc lạnh quét một vòng qua đoàn người đang đứng giữa đường, như thể đang đánh giá tình hình. Rồi anh dừng lại trước mặt bác tài Vinh.
"Xe sao rồi bác?"
"Chết máy hẳn rồi đồng chí. Tôi sửa tạm không được, phải kéo về đơn vị thôi."
Hoài Sơn gật đầu, rồi quay sang cậu lính trẻ:
"Tiểu Vũ, xuống xe của bác Vinh lấy dây cáp, bảo Cường chuẩn bị kéo xe về."
"Rõ!"
Cậu lính trẻ được gọi là Tiểu Vũ, Vũ Quang Huy quay người định chạy đi, nhưng vừa lúc đó, ánh mắt cậu ta lướt qua nhóm bác sĩ, và đột nhiên khựng lại.
Ngay trước mặt cậu ta, một người đàn ông đeo kính gọng mảnh, mặc áo sơ mi trắng dính bụi, đang đứng lặng lẽ bên mấy thùng thuốc men.
Vũ Quang Huy nghiêng đầu. Nhìn một lát. Rồi nhìn thêm lần nữa, sau đó đôi mắt cậu ta mở lớn dần.
"Không thể nào..."
Cậu ta bước tới gần hơn, chằm chặp nhìn Ngạn Chi như nhìn một hiện vật vừa được khai quật, rồi đột nhiên "A!" lên một tiếng thất thanh:
"Anh Sơn! Cái anh bác sĩ đeo kính này... không phải là... không phải là người trong tấm…"
"Vũ Quang Huy!"
Giọng trầm khàn của anh vang lên, sắc lạnh như lưỡi dao cứa qua gió. Cả con đường bỗng im phăng phắc. Hoài Sơn không quay đầu lại, chỉ nói, từng tiếng một:
Hai chữ phát ra như nghiến qua kẽ răng. Vũ Quang Huy lập tức im bặt. Mặt cậu ta đầy vẻ ấm ức, nhưng không dám cãi. Trước khi quay đi, còn ngoái đầu lại liếc Ngạn Chi thêm một cái, ánh mắt vừa tò mò, vừa như muốn nói "chuyện này chưa xong đâu".
Ngạn Chi thì cảm thấy lồng ngực thắt lại.
Vừa rồi... cậu lính trẻ kia định nói chuyện gì? Là chuyện liên quan đến cậu sao
Nhưng cậu không có thời gian để suy nghĩ thêm. Bởi vì Lục Hoài Sơn đã quay lại.
Anh đứng ngay trước mặt cậu.
Gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi dầu máy, mùi khói thuốc lá, và cả mùi mồ hôi mặn mòi của gió bụi đường trường. Gần đến mức cậu nhìn rõ từng vết chai trên mu bàn tay thô ráp đang buông thõng bên hông người đối diện.
Cả đoàn người nín lặng. Bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ dị, thứ không khí mà ai cũng cảm nhận được có điều gì đó không bình thường, giữa vị đội trưởng xa lạ và anh bác sĩ trẻ.
Rồi Lục Hoài Sơn nhếch môi.
Một nụ cười rất nhẹ. Không hẳn là thân thiện, cũng không hẳn là thù địch. Nửa trêu chọc, nửa hoài niệm, và một phần ba còn lại là điều gì đó, Ngạn Chi không sao đọc được.
"Thẩm Ngạn Chi."
Không phải câu hỏi. Là một lời khẳng định.
Giọng anh khàn khàn, trầm thấp, mang theo chút bụi bặm của gió núi, và mùi dầu máy ám đầy trong khoang xe tải.
"Lớp trưởng... lâu quá không gặp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
