"Xuống thôi."
Giọng Hoài Sơn đều đều, không nhìn Ngạn Chi. Anh mở cửa cabin, nhảy xuống đất, rồi sải bước về phía mấy người đàn ông mặc quân phục, đang đứng chờ trước sân.
Ngạn Chi bước xuống theo. Chân cậu hơi tê vì ngồi lâu, nhưng cậu không với tay vịn vào thành xe, không muốn ai thấy mình yếu ớt, nhất là trước mặt người vừa gọi mình là "lớp trưởng lề mề".
Không khí buổi tối ở đây khác hẳn thành phố. Gió mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ xẻ, và cả mùi dầu máy thoang thoảng từ hướng xưởng sửa xe. Bầu trời phía trên cao trong vắt, không có ánh đèn đường, chỉ có trăng non treo lơ lửng giữa muôn vàn vì sao.
"Anh Ngạn Chi!"
Tiếng Chu Ngọc Điệp từ chiếc xe thứ hai vọng tới. Cô nhảy xuống đất, tay ôm túi thuốc, mắt nhìn quanh đầy tò mò:
"Ở đây rộng quá anh nhỉ? Em cứ tưởng đơn vị nhỏ thôi chứ!"
Hà Thu Thủy cũng bước xuống theo, vai đeo túi dụng cụ, mắt đảo quanh đánh giá. Chị không nói gì, nhưng vẻ mặt có chút bất ngờ, có lẽ chị cũng không nghĩ, một đơn vị đóng quân nơi xa xôi này lại có quy mô lớn đến vậy.
Bác sĩ Vinh xuống sau cùng, tay vịn vào thành xe, từng bước chậm rãi. Ông đứng lại một lát, hít một hơi dài, rồi khẽ gật đầu:
"Không khí tốt thật. Yên tĩnh nữa. Hợp để dưỡng bệnh."
Tiểu Chu đứng cạnh ông, trên tay đã cầm sẵn cuốn sổ nhỏ, miệng lẩm nhẩm ghi ghi chép chép điều gì đó.
…
Phía trước, Hoài Sơn đã tới chỗ mấy người đàn ông đang đợi.
Ngạn Chi nhìn thấy anh bắt tay một người đàn ông trung niên, mặc quân phục chỉnh tề, dáng đứng thẳng tắp, tóc húi ngắn, hoa râm. Đó hẳn là tham mưu trưởng Hoàng Văn Đức, mà bác tài Vinh đã nhắc tới lúc gọi điện.
Bên cạnh tham mưu trưởng là một người đàn ông khác, trẻ hơn, đeo kính, khuôn mặt phúc hậu. Ông đang mỉm cười nhìn đoàn bác sĩ với vẻ thân thiện.
"Tập hợp!"
Tiếng tham mưu trưởng vang lên, dứt khoát như một mệnh lệnh. Dù không phải lính, cả đoàn bác sĩ cũng theo phản xạ đứng thẳng dậy, dồn về phía trước.
Tham mưu trưởng Đức đảo mắt nhìn từng người một, rồi gật đầu:
"Chào các đồng chí. Tôi là Hoàng Văn Đức, tham mưu trưởng đơn vị Công binh 379. Đây là chính trị viên Phạm Hữu Thái."
Người đàn ông đeo kính cười hiền nói:
"Chào các đồng chí. Đường xa vất vả rồi. Xe hỏng giữa đường, may có đội của Hoài Sơn ở gần đấy."
"Đúng lúc bọn tôi đang chở vật liệu ở công trường cách đó ba cây số." Hoài Sơn nói, giọng vẫn đều đều: "Nhận điện thoại của đơn vị là tới ngay."
"Tốt." Tham mưu trưởng Đức gật đầu, rồi quay sang đoàn bác sĩ nói: "Đơn vị chúng tôi đóng ở đây gần ba năm rồi, nhưng trước giờ vẫn chưa có bác sĩ riêng. Mỗi lần có người ốm đau, hay tai nạn lao động là phải chở đi bệnh viện huyện, cách đây bốn chục cây số đường rừng."
Ông ngừng một lát, giọng trầm xuống:
Chính trị viên Thái tiếp lời:
"Về chỗ ở, các đồng chí nam sẽ được xếp vào dãy ký túc xá nam, phòng số 10, phòng trống duy nhất còn lại. Các đồng chí nữ sẽ ở dãy nữ, phòng riêng. Bây giờ để anh em trong đội vận tải phụ chuyển hành lý, rồi ra nhà ăn, chú Mão đã nấu cơm chờ sẵn rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



