Con đường đất đỏ trải dài vô tận. Bụi cuốn mịt mù theo từng cơn gió cuối thu.
Thẩm Ngạn Chi ngồi tựa lưng vào mấy thùng thuốc men, mắt nheo lại sau cặp kính gọng mảnh. Chiếc áo sơ mi trắng cậu mặc sáng nay giờ đã phủ một lớp bụi mỏng, vài vệt đất đỏ bám trên cổ tay áo, dấu vết của một hành trình dài.
Chiếc xe tải cũ kỹ chở đoàn bác sĩ trẻ bỗng khục khặc mấy tiếng rồi chết máy hẳn. Bác tài già lom khom chui xuống gầm xe, một lát sau ló đầu lên, mặt đầy vẻ bất lực:
"Xin lỗi các đồng chí, chắc phải sửa mất vài tiếng. Hôm nay chiếc xe cũ này lại dở chứng..."
Mấy nữ y tá thở dài thườn thượt. Cậu y sĩ trẻ Tiểu Chu thì nhảy xuống đất, sốt sắng chạy tới chạy lui như thể có thể giúp được gì. Ngạn Chi vẫn ngồi im, tay đặt lên chiếc hòm dụng cụ y tế bên cạnh, ngón tay gõ nhịp nhẹ, một thói quen mỗi khi cậu suy nghĩ.
Trời sắp tối rồi, doạn đường này vắng vẻ, hai bên toàn rừng cây rậm rạp. Không phải nơi lý tưởng để mắc kẹt qua đêm.
"Anh Ngạn Chi này..."
Chu Ngọc Điệp, cô y tá trẻ nhất đoàn, vừa tốt nghiệp trường y được nửa năm, ngồi xuống bên cạnh, giọng thì thầm đầy lo lắng:
"Nghe nói đoạn này vào buổi tối hay có thú rừng lắm. Lỡ mà..."
"Để tôi gọi về đơn vị."
Bác tài già ngắt lời. Ông rút từ trong cabin ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, loại điện thoại quay số, nặng trịch, được bọc trong túi vải cẩn thận. Rút ăng-ten lên, ông xoay núm điều chỉnh tần số, mặt căng thẳng.
"Alo! Alo! Đơn vị Công binh 379 phải không? Tôi là Vinh, lái xe chở đoàn bác sĩ... Xe tôi chết máy ở đoạn cây số bảy, gần đồi Đá Chồng... Phải, còn khoảng ba cây số nữa mới tới đơn vị... Đúng, đoàn bác sĩ vẫn an toàn, nhưng trời sắp tối rồi..."
Đầu dây bên kia vọng ra tiếng lạo xạo. Một lát sau, giọng bác tài vui hẳn lên:
"Có đội xe đang làm nhiệm vụ gần đó? Tốt quá! Được, được, cảm ơn đồng chí! Chúng tôi sẽ đợi!"
Ông gập ăng-ten xuống, quay sang đoàn bác sĩ, nhẹ nhõm nói:
"Các đồng chí yên tâm. Đơn vị báo có đội vận tải đang chở vật liệu ở công trường gần đây, họ sẽ rẽ qua đón chúng ta."
Cả đoàn nghe vậy thì thở phào.
Chu Ngọc Điệp vui vẻ reo lên một tiếng: "May quá!".
Hà Thu Thủy gật đầu, vẻ căng thẳng trên mặt cũng giãn ra đôi chút.
Tiểu Chu ngồi hẳn xuống đất, thở một hơi dài.
Bác sĩ Vinh, người lớn tuổi nhất đoàn, nãy giờ vẫn im lặng ngồi trên thùng xe, lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
"Có người đến đón là tốt rồi. Mấy đứa trẻ cứ ngồi xuống nghỉ đi, đứng nãy giờ cũng mỏi chân rồi."
Giọng ông điềm đạm, chậm rãi, khiến mấy cô y tá đang căng thẳng cũng thấy nhẹ lòng hơn
Ngạn Chi vẫn không nói gì. Cậu chỉ khẽ đẩy gọng kính, mắt nhìn về phía con đường vắng. Đội vận tải. Xe tải. Những người lính lái xe ngày đêm chở vật liệu xây dựng.
…
Khoảng hai mươi phút sau, từ đằng xa, một đoàn xe tải xuất hiện.
Không phải một chiếc, mà là bốn, năm chiếc nối đuôi nhau, đèn pha bật sáng giữa màn bụi mờ mịt. Tiếng động cơ gầm rền vang vọng khắp con đường vắng, át cả tiếng gió. Những chiếc xe chở đầy gỗ, xi măng, sắt thép, vật liệu xây dựng chất cao như núi, được phủ bạt cẩn thận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



