Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai người cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
Bữa tối được đặt ở một nhà hàng Tây sang trọng.
Dù đồ ăn ở đó không phải gu của Thẩm Ý, nhưng dù là cảnh đêm hay là Văn Khuyết, cô đều không thấy chán mắt chút nào.
Nhận ra ánh mắt của Thẩm Ý cứ dán lên người mình, Văn Khuyết đặt dao nĩa xuống, dịu dàng hỏi: “Sao thế? Trên mặt anh có gì à?”
“Không phải đâu.”
Thẩm Ý chống hai tay lên má, cực kỳ thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng: “Em chỉ thấy anh đẹp trai quá, nhìn mãi cũng không chán.”
Nói mấy lời này đúng là hơi ngại thật, nhưng Thẩm Ý vẫn cố gắng không để ánh mắt mình trốn tránh. Không còn cảm giác bất an như trước, bởi Văn Khuyết đã nói rõ lòng mình với cô, nên cô cũng không muốn trốn tránh nữa.
Cô cũng muốn thể hiện tình cảm của mình với Văn Khuyết nhiều hơn. Cô mong khi đối diện với mình, Văn Khuyết cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc như cô vậy. Trên đời này, chẳng có gì tuyệt vời hơn việc hai người cùng thích nhau.
“…Em này.”
Bị Thẩm Ý nhìn chằm chằm như vậy, Văn Khuyết cũng thấy ngại ngùng, anh đưa tay lên trán che đi ánh nhìn nóng bỏng ấy, như thể đã hạ quyết tâm đối mặt với tất cả.
Tai anh đã đỏ bừng lên mà vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, môi mím lại, cuối cùng không nhịn được mà đưa tay khẽ chọc vào má Thẩm Ý, nói nhỏ: “…Đừng dễ thương như thế nữa.”
Cô thật sự quá dễ thương.
Cô giống như kẹo ngọt, như bánh kem, mỗi lần xuất hiện trước mặt anh là cả thế giới như ngập tràn hương vị ngọt ngào.
Ba mẹ ly hôn khiến Văn Khuyết chưa từng mơ mộng gì về tình yêu, chuyện hôn ước với ai cũng được.
Anh đã quen giấu mình sau vẻ ngoài lạnh lùng xa cách, chẳng quan tâm đối phương là người thế nào. Nhưng Văn Khuyết chưa từng nghĩ, vị hôn thê của mình lại là một cô gái luôn chỉ nhìn về phía anh.
Ngày qua ngày ở bên nhau, sự tham lam và khao khát trong anh cứ lớn dần lên. Anh không cho phép bất cứ ai cướp mất cô.
Khi Thẩm Ý ngượng ngùng cúi đầu, Văn Khuyết tranh thủ cơ hội, nói thẳng mục đích buổi gặp hôm nay: “Em có từng nghĩ đến chuyện chuyển sang lớp A không?”
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Thẩm Ý, anh dịu dàng vẽ ra một tương lai tươi đẹp: “Như vậy em có thể lúc nào cũng ở bên anh và Mạnh Tử Hàm. Nghĩ kỹ rồi hãy quyết định nhé, được không?”
Có anh ở đó, cô cũng sẽ không phải gặp Tống Dương và Hứa Thanh Dịch thường xuyên nữa.
Chẳng mấy chốc, Tống Dương cũng sẽ trở thành người chẳng còn quan trọng trong cuộc đời cô.
*
Trên đường về nhà, Thẩm Ý nhăn mặt như bánh bao, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Văn Khuyết.
Chuyển sang lớp A ư?
Với thành tích của cô, nếu thật sự muốn thì chỉ cần cố gắng một chút là được thôi. Hơn nữa, Giang Nguyệt vốn nên học lớp A, chỉ vì cô nên mới xuống lớp B, nếu hai người cùng chuyển về lớp A thì đúng là vẹn cả đôi đường.
Nhưng vào rồi thì sao?
Nghĩ đến cái cảm giác áp lực khi mà đám thiên tài lớp A còn tranh thủ học cả giờ ra chơi, Thẩm Ý rùng mình một cái.
Không muốn đâu!
Cô còn bao nhiêu truyện tranh, anime chưa xem kìa!
Cuối tuần cô cũng muốn đi dạo phố, nằm ườn lười biếng cho đã, thật sự không muốn bị cuốn vào guồng quay học hành đâu!
Thẩm Ý tự biết mình chẳng có chí lớn.
Thành tích của cô đủ tốt, chỉ cần giữ vững là có thể dễ dàng đỗ vào một trường đại học xịn, vừa có tuổi trẻ vui vẻ vừa có tương lai tươi sáng. Nhưng nếu đổi môi trường, phải đối mặt với đủ thứ rủi ro, mà cũng không thể bỏ mặc Tống Dương một mình ở…
Khoan đã.
Mặt Thẩm Ý cứng lại.
Tại sao cô lại phải nghĩ cho Tống Dương?
Tống Dương sống chết gì liên quan gì đến cô?
Thẩm Ý bối rối.
Thẩm Ý suy nghĩ.
Rất nhanh, cô rút ra kết luận.
Nghĩ đến đây, Thẩm Ý đưa hai tay lên má tự làm mát cho mình. Đúng là… đau đầu quá!
Vấn đề mới lại xuất hiện, Thẩm Ý đã hoàn toàn quên béng cái tên Hứa Thanh Dịch kỳ quặc kia.
Thẩm Ý nghĩ là vậy.
Nhưng tối hôm đó, cơn ác mộng “thiên kim thật giả” vẫn tiếp diễn, chỉ là nam chính trong mơ lại biến thành Hứa Thanh Dịch.
____
Thẩm Ý chưa từng nghĩ, cơn ác mộng kỳ quặc kia lại còn có phần tiếp theo. Trong mơ, lần này không chỉ có Giang Nguyệt mà còn có cả Hứa Thanh Dịch.
Hứa Thanh Dịch là anh trai sinh đôi của Hứa Thanh Chiết. Hai anh em đều là những đứa trẻ lớn lên ở khu ổ chuột, được ông bố nghiện rượu mê cờ bạc nuôi nấng qua ngày, hồi nhỏ cũng từng dựa vào nhau mà sống, là chỗ dựa duy nhất của nhau.
Cho đến khi số phận cho họ một cơ hội lựa chọn.
Một vị đại gia mất con, sai người đi tìm những đứa trẻ vừa xinh đẹp vừa thông minh để tham gia vào “cuộc chiến giành quyền thừa kế”.
Hứa Thanh Chiết nhận được cơ hội này, nhưng cậu ta không muốn rời xa anh trai, chẳng hề do dự mà từ chối, còn đuổi thẳng những người lạ xuất hiện trong sân nhà mình đi.
Thế nhưng Hứa Thanh Dịch chứng kiến tất cả, lại lặng lẽ bám theo. Anh ta chủ động đề cử bản thân, nhờ gương mặt gần như giống hệt Hứa Thanh Chiết mà thành công giành lấy cơ hội mà Hứa Thanh Chiết không muốn nhận.
Một đứa trẻ còn nhỏ xíu mà đã có cái đầu lạnh lùng, hành động quyết đoán, lại còn đủ tàn nhẫn đến mức người thường không làm nổi.
Đến đây, mọi thứ như thể biến thành một cuốn sách, từ từ khép lại. Trên bìa sách ghi rõ tên truyện—
“Duyên Đến Là Anh: Bà Xã Nhỏ Của Tổng Tài Bị Ngược Đến Thê Thảm!”
Giấc mơ này nối tiếp với những giấc mơ trước, cuối cùng mọi chuyện cũng trở nên rõ ràng, hoàn chỉnh.
Thì ra thế giới này là một cuốn tiểu thuyết ngược tâm, Hứa Thanh Dịch và Giang Nguyệt là nam nữ chính của truyện.
Nam chính từ nhỏ đã học cách nhẫn tâm gánh vác tất cả, chỉ để thay đổi số phận, trở thành người đứng trên đỉnh cao. Anh ta đến Nhất Trung Đế Đô cũng chỉ vì một mục đích duy nhất: kết hôn với một thiên kim nhà giàu môn đăng hộ đối, nhờ đó mà giành được vị trí người thừa kế. Mục tiêu của Hứa Thanh Dịch chính là Thẩm Ý.
Đơn giản thôi, anh ta chẳng có nhiều lựa chọn, so với Mạnh Tử Hàm – cô nàng xuất thân danh giá, từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, lý trí lạnh lùng – thì Thẩm Ý trông vừa ngốc nghếch vừa dễ dụ, là lựa chọn dễ dàng hơn nhiều, dù cô đã có vị hôn phu.
Nhưng ai cũng biết, đại tiểu thư nhà họ Thẩm được cưng chiều cỡ nào, chuyện cô đã quyết thì nhất định sẽ làm được, chuyện này chẳng thành vấn đề.
Trong nguyên tác, Thẩm Ý vì xảy ra mâu thuẫn với nữ chính Giang Nguyệt mà khiến quan hệ giữa cô với Tống Dương và Văn Khuyết đều trở nên căng thẳng. Đúng lúc này, Hứa Thanh Dịch xuất hiện hoàn hảo như một vị cứu tinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


