Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh ta dành cho Thẩm Ý sự ưu ái đặc biệt, chuyện gì cũng đặt cô lên hàng đầu, mãi mãi đứng về phía cô, cưng chiều cô vô điều kiện. Dù trong quá trình ấy, anh ta rất rõ trái tim mình thực ra chỉ đập vì nữ chính Giang Nguyệt, nhưng anh ta chưa từng do dự.
Giữa tình cảm thật và lợi ích, anh ta luôn chọn cái sau.
Cũng trong quá trình này, Giang Nguyệt dần nhận ra tình cảm của mình dành cho Hứa Thanh Dịch, nhưng chỉ có thể kìm nén nỗi đau, nhìn anh ta hết mực chiều chuộng Thẩm Ý.
Hứa Thanh Dịch nhờ gương mặt đẹp trai lừa tình, chỉ chưa đầy nửa tháng đã khiến Thẩm Ý nhanh chóng rơi vào bẫy dịu dàng của anh ta.
Nữ phụ ác độc mà, lăng nhăng cũng là chuyện bình thường thôi.
Đến khi Hứa Thanh Dịch tưởng mình đã dễ dàng thành công, định nhân ngày sinh nhật Thẩm Ý để tỏ tình thì chuyện “giả – thật thiên kim” bị phanh phui.
Với Hứa Thanh Dịch, bao nhiêu toan tính lâu nay hóa ra lại đổ hết lên đầu một cô con gái nhà thường dân, chẳng khác nào trò cười. Rõ ràng là phí công vô ích, vậy mà anh ta lại cảm thấy vui mừng mơ hồ.
Giang Nguyệt mới là thiên kim thật của nhà họ Thẩm, nghĩa là giữa họ vẫn còn cơ hội.
Dần dần, Giang Nguyệt cũng nhận ra tình cảm thật của mình, quyết định đến với Hứa Thanh Dịch.
Nhưng đúng lúc này, cô ấy lại phát hiện mục đích của Hứa Thanh Dịch: hóa ra anh ta chỉ muốn cưới con gái nhà họ Thẩm! Là cô hay Thẩm Ý cũng chẳng quan trọng!
Trong nỗi đau tột cùng, Giang Nguyệt gặp Hứa Thanh Chiết. Khác với Hứa Thanh Dịch – ngoài mặt dịu dàng nhưng thực chất lạnh lùng – Hứa Thanh Chiết lại che giấu một trái tim ấm áp dưới vẻ ngoài lạnh nhạt.
Giang Nguyệt ngày ngày ở bên Hứa Thanh Chiết, nhìn gương mặt giống hệt Hứa Thanh Dịch, lại có sự dịu dàng, quan tâm mà Hứa Thanh Dịch không hề có, cùng sự giúp đỡ chân thành không vụ lợi, cuối cùng cô hoàn toàn sụp đổ.
Cô nhận ra, dù Hứa Thanh Chiết gần như là hình mẫu lý tưởng của Hứa Thanh Dịch trong tưởng tượng của mình, nhưng trái tim cô chỉ đập vì một mình Hứa Thanh Dịch mà thôi. Thế là—
Cô chấp nhận số phận!
Nên khi Hứa Thanh Dịch đuổi theo, cô chọn rời xa Hứa Thanh Chiết, quay lại bên Hứa Thanh Dịch và hủy bỏ hôn ước với nhà họ Văn. Sau đó, Hứa Thanh Dịch cũng dùng thời gian để chứng minh tấm chân tình, hai người hạnh phúc bên nhau, kết thúc viên mãn.
Còn Thẩm Ý – nữ phụ ác độc thì sao? Làm vài chuyện xấu chẳng mấy liên quan, hình ảnh lại lặp đi lặp lại cảnh cô gào khóc bị đưa vào viện tâm thần, coi như cũng có cái kết.
Còn Mạnh Tử Hàm thì chỉ là “tay sai” bên cạnh nữ phụ ác độc, cũng vì giúp kẻ xấu mà bị liên lụy, cuối cùng bị đày đến một nơi heo hút chim không thèm ỉa để cuốc đất sống qua ngày.
...
Lại một lần nữa tỉnh dậy từ trong mơ. So với sự hoang mang và khó tin trước đó, lần này Thẩm Ý đỏ hoe cả mắt.
Trong mơ, mọi cảnh tượng đều chân thật đến đáng sợ. Đến cả người kiêu ngạo như Văn Khuyết cũng có thể nắm lấy vạt áo Giang Nguyệt, khẩn cầu cô đừng rời xa mình sao?
Dù cuối cùng anh vẫn bị bỏ lại. Nghĩ đến đây, Thẩm Ý thấy xót xa không chịu nổi. Nếu thế giới này thực sự là một cuốn tiểu thuyết, cô và Văn Khuyết chẳng phải đã định sẵn là vai phụ rồi sao?
Thế thì… khoan đã!
Thẩm Ý lau nước mắt chẳng biết đã rơi từ lúc nào. Chỉ là mơ mấy cơn ác mộng thôi mà, sao cô lại tin sái cổ rằng mấy thứ trong mơ là thật chứ! Trên đời này làm gì có chuyện hoang đường như vậy! Tuyệt đối không thể!
Tuyệt đối… cũng chưa chắc.
Những cảnh trong mơ chân thực đến mức chỉ cần nhớ lại là Thẩm Ý nổi hết da gà. Cô không thể tự tin khẳng định đây chỉ là mơ như trước nữa.
Nỗi bất an khiến Thẩm Ý bò dậy khỏi chăn, ngồi nghiêm chỉnh trước bàn học.
Cô mở nhật ký ra, bắt đầu tổng hợp lại các giấc mơ, ghi hết mọi chi tiết nhớ được vào sổ. Trong mơ, sự kiện quan trọng nhất với cô trong cả cuốn sách cũng sắp đến: nửa tháng nữa là sinh nhật cô, cũng là lúc thân phận bị vạch trần.
Nếu hôm đó mọi chuyện diễn ra đúng như trong mơ, vậy thì chứng tỏ tất cả đều là thật. Còn nếu không… cô sẽ lập tức đặt lịch khám tâm thần cho mình, chắc đầu óc cô có vấn đề thật rồi! Vấn đề to đùng luôn!!!
*
Trong lòng có tâm sự, trạng thái cũng thay đổi hẳn.
Tống Dương không hiểu nổi kiểu “giả vờ sâu sắc” bất thình lình của Thẩm Ý, bèn hỏi: “Đầu óc cậu bị làm sao à?”
Đáng sợ hơn là, Thẩm Ý không đánh cũng không mắng lại, còn gật đầu đồng tình: “Không loại trừ khả năng này.”
Hoặc là thế giới này có vấn đề, hoặc là đầu óc cô có vấn đề. Dù sao cũng chắc chắn có một cái không ổn.
“… Đúng là điên thật rồi.”
Tống Dương lẩm bầm, không chịu nổi trạng thái kỳ quặc của Thẩm Ý mấy ngày nay, bèn nằm xuống ngủ tiếp.
Nhìn vẻ mặt “an nhiên” (?), Thẩm Ý không nhịn được lắc đầu.
Đúng là sướng thật. Như Tống Dương ấy, vai quần chúng chẳng có tí đất diễn nào trong truyện gốc, dù thế giới này có vấn đề hay không thì cuộc sống của cậu cũng chẳng bị ảnh hưởng gì.
Khoan đã. Thẩm Ý bỗng nhận ra có gì đó sai sai.
Trong truyện, sau khi nữ phụ ác độc thân bại danh liệt, bị mọi người xa lánh, đến cả chó đi ngang cũng phải “xì” một tiếng, ngay cả lớp trưởng – kiểu nhân vật quần chúng đến tên còn chưa có – cũng sẽ lớn tiếng trách móc Thẩm Ý: “Không ngờ cậu lại là người như vậy! Tớ sẽ không giúp cậu đổ rác nữa đâu!”
Vậy mà Tống Dương… lại chẳng có tí đất diễn nào? Đến cả lớp trưởng còn nổi hơn cậu á!? Thế thì thảm quá rồi còn gì!!!
Cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Ý không biết từ lúc nào đã chuyển từ mơ màng sang khó tin, Tống Dương nằm cũng không yên, bực bội gãi đầu, ngẩng lên nhìn Thẩm Ý: “… Tớ lại chọc gì cậu à?”
Giọng điệu đầy nghi ngờ.
Bốn mắt nhìn nhau, Tống Dương lại phát hiện ánh mắt Thẩm Ý từ nghi hoặc chuyển thành… đồng cảm???? Cô nhìn cậu bằng ánh mắt kiểu gì vậy? Cậu có gì đáng để cô thương hại chứ? Không, cô lấy tư cách gì mà thương hại cậu!?
Đúng lúc Tống Dương định hỏi cho ra nhẽ, lại thấy Thẩm Ý thở dài một hơi, rồi từ từ quay mặt đi, hướng lên bảng nghe giảng.
Tống Dương: “?”
Là ý gì vậy? Nói cho cậu nghe rõ ràng đi chứ!
*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










