Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Tiểu Thư Ngốc Nghếch Vạn Người Mê Chương 26: Kẻ Song Trùng

Cài Đặt

Chương 26: Kẻ Song Trùng

Chuông vào lớp vang lên.

“Hứa Thanh Chiết” đứng trên bục, cười tươi rói tự giới thiệu: “Chào mọi người! Mình là học sinh chuyển trường Hứa Thanh Dịch, mong sẽ kết bạn được với các bạn trong lớp! Có gì cần giúp cứ tìm mình nhé!”

Hứa Thanh Dịch nhiệt tình, thân thiện, cuối cùng cũng giải đáp thắc mắc của mọi người về gương mặt giống hệt Hứa Thanh Chiết. Thực ra… anh ta là anh trai sinh đôi của Hứa Thanh Chiết.

Ánh mắt Thẩm Ý dán chặt vào mặt Hứa Thanh Dịch, nhìn không chớp. Tóc anh ta mềm mượt, rõ ràng được chăm sóc kỹ, quần áo cũng là hàng đặt may riêng, trên người không có logo hãng nổi bật nào, nhưng đôi khuyên tai bạc anh ta đeo lại là thương hiệu mà Thẩm Ý tình cờ biết, giá không hề rẻ.

Ngoài gương mặt giống hệt nhau, anh ta chẳng có điểm nào giống Hứa Thanh Chiết cả.

Chẳng lẽ… Hứa Thanh Chiết cũng là đại gia giấu mặt?

Thẩm Ý nghĩ lan man, bỗng bắt gặp ánh mắt trên bục giảng nhìn về phía mình. Giây tiếp theo, Hứa Thanh Dịch chỉ về phía cô, nói: “Thưa cô, em muốn ngồi cùng bàn với bạn Thẩm Ý!”

Thẩm Ý: “?”

Ai? Cô á?

Tống Dương: “…?”

Cậu là người vô hình chắc?

Tất nhiên—

Không được!

Cô chủ nhiệm thầm nghĩ, có cho tiền cũng không dám đồng ý cho cái cậu chuyển trường này ngồi cùng Thẩm Ý, chỗ của Thẩm Ý và Tống Dương là do nhà họ Tống đặc biệt dặn dò rồi.

Nhưng Hứa Thanh Dịch nói chuyện quá khéo, cuối cùng sau một hồi sắp xếp, anh ta cũng được ngồi ngay sau lưng Thẩm Ý.

Thẩm Ý: “…”

Cô cảm nhận rõ ánh mắt nóng rực phía sau, bắt đầu thấy hơi đau đầu.

Giờ ra chơi, Tống Dương khó chịu nhìn cô, hỏi: “Cậu lại gây ra chuyện gì nữa thế?”

Giọng Hứa Thanh Dịch vang lên phía sau, đối diện với ánh mắt nghi ngờ y hệt nhau của Tống Dương và Thẩm Ý, anh ta chủ động giới thiệu: “Bữa tiệc từ thiện nhà họ Mạnh năm ngoái, tôi đại diện bố tham dự, và ngay tại bữa tiệc đó, với Thẩm tiểu thư…”

Anh ghé sát lại, hạ giọng bên tai Thẩm Ý, nói từng chữ: “Yêu. Từ. Cái. Nhìn. Đầu. Tiên.”

____

“Cậu ta nói vừa gặp đã thích tớ, còn bảo vì tớ mà chuyển đến Nhất Trung.” Thẩm Ý cảm thấy thái dương như muốn nổ tung, đầu đau như búa bổ. Bị Giang Nguyệt truy hỏi tới tấp, cô đành kể lại mọi chuyện mà chẳng còn chút sức sống nào.

Giang Nguyệt lập tức giơ tay phản đối: “Toàn bộ lời cậu ta nói đều là của tớ mà!”

“Không giống đâu.”

Thẩm Ý lắc đầu, vì bực bội nên tựa cả người vào lưng ghế, đầu óc trống rỗng nhìn lên trần nhà.

Thật sự không giống chút nào. Khi Hứa Thanh Dịch nói những lời đó, rõ ràng anh ta cười rất tươi, trông cực kỳ chân thành, nhưng cô lại chẳng thể nào nhìn thấy chút thành ý nào trong mắt anh ta cả.

Nói thế thì hơi quá, nhưng trực giác mách bảo Thẩm Ý rằng Hứa Thanh Dịch chỉ đang nói dối mà thôi.

“Có khi tính cách cậu ta vốn thế, nên mới đùa kiểu đó với tớ.” Thẩm Ý tự tìm lý do để hợp lý hóa mọi chuyện.

Dù sao thì cả buổi sáng trôi qua, sau màn tỏ tình bất ngờ ấy, Hứa Thanh Dịch cũng không nói gì thêm với cô nữa.

Dĩ nhiên, sự xuất hiện của Tống Dương chắc cũng góp phần không nhỏ.

Nhưng bị một người vừa gặp lần đầu tỏ tình kiểu trời ơi đất hỡi như vậy, Thẩm Ý vẫn thấy khó chịu vô cùng.

Cảm giác như mình là miếng thịt mỡ, tự dưng bị một con sói đói từ đâu nhảy ra chực chờ vồ lấy, mà con sói đó lại có gương mặt giống hệt Hứa Thanh Chiết kia chứ.

Tâm trạng này kéo dài đến tận lúc tan học chiều, đến mức khi nhìn thấy Văn Khuyết đứng đợi ở cổng, Thẩm Ý cũng chẳng thể nở nụ cười trọn vẹn.

Văn Khuyết chỉ liếc qua là nhận ra hôm nay cô có gì đó không ổn. Sau khi lên xe, anh liền hỏi: “Hôm nay có chuyện gì không vui à?”

Thẩm Ý ngập ngừng nhìn Văn Khuyết, nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi: “Hứa Thanh Chiết lớp anh là người thế nào vậy?”

Văn Khuyết không trả lời ngay mà chỉ thấy lạ, hỏi ngược lại: “Sao tự dưng hỏi cậu ta?”

“Hôm nay lớp em có học sinh chuyển trường, là anh trai song sinh của cậu ta.” Thẩm Ý nói đến đây thì mặt càng thêm rầu rĩ: “Cậu ta cực kỳ hoạt bát, mới vào đã hòa đồng với cả lớp, ai cũng quý mến.”

“Vậy thì đúng là khác hẳn Hứa Thanh Chiết rồi.” Văn Khuyết cũng tỏ vẻ suy nghĩ, nói: “Mà hôm nay Hứa Thanh Chiết không đến trường, nghe thầy bảo cậu ta xin nghỉ một tuần.”

Tối qua thức khuya đọc truyện tranh nên đầu óc Thẩm Ý giờ bay tận đâu đâu, cô bỗng nghĩ ra một giả thuyết táo bạo: “Chẳng lẽ… Hứa Thanh Dịch chính là Hứa Thanh Chiết?”

Văn Khuyết: “…”

Không, thật ra anh chỉ muốn nói, hai anh em này chắc chẳng thân thiết gì cho cam.

Có lẽ Hứa Thanh Chiết xin nghỉ là để tránh bị bạn bè hỏi chuyện liên quan đến Hứa Thanh Dịch, nên mới trốn luôn cho yên thân.

Nhưng nhìn vẻ mặt dễ thương của Thẩm Ý lúc này, anh cũng không nhịn được mà phối hợp trêu chọc: “Cũng không loại trừ khả năng đó đâu.”

Thẩm Ý hoàn toàn không nhận ra Văn Khuyết đang đùa mình, còn tưởng anh cũng đồng ý với “suy luận” của mình, lập tức càng nghiêm túc hơn: “Khác biệt lớn vậy cơ mà, chẳng lẽ cậu ta bị đa nhân cách à? Nhưng dù họ có là một người hay không, thì cũng chẳng có lý do gì để tỏ tình với em cả.”

Nụ cười trên mặt Văn Khuyết dần tắt.

Anh nhấn từng chữ, lặp lại câu cuối cùng của Thẩm Ý: “Tỏ tình… với… em… á?”

____

Bàn chuyện này với người mình thích đúng là có chút kỳ cục, thế nên Thẩm Ý cứ lăn tăn mãi mà chẳng biết mở lời với Văn Khuyết ra sao, ai ngờ cuối cùng lại lỡ miệng nói toạc ra luôn.

Bản năng mách bảo Thẩm Ý có gì đó không ổn, nên cô bèn kể lại toàn bộ sự việc cho Văn Khuyết nghe một lần nữa, “Ngay từ đầu đã muốn ngồi cạnh em, sau đó lại nói với em mấy câu kiểu đó.”

Văn Khuyết cau mày, xác nhận lại với Thẩm Ý: “Lần trước em gặp cậu ta, có xảy ra chuyện gì không?”

Thẩm Ý lắc đầu, nghiêm túc đáp: “Không, em thậm chí còn chẳng nhớ đã từng gặp cậu ấy.”

Đó mới là điều kỳ lạ nhất.

Dù Hứa Thanh Dịch có thật sự vừa gặp đã thích cô đi nữa, thì cũng đâu thể chỉ dựa vào một lần gặp mặt? Muốn xin cách liên lạc của cô thì dễ như trở bàn tay, giờ lại bảo là thầm mến thì chỉ có ngốc mới tin!

Hơn nữa chuyện đó cũng qua lâu rồi, nghe quá là vô lý.

“Em tránh đừng ở riêng với cậu ta, chuyện này anh sẽ điều tra rõ ràng.” Lời hứa của Văn Khuyết khiến Thẩm Ý cảm thấy yên tâm hơn hẳn, dù anh có hơi không vui nhưng vẫn dặn dò: “Nếu có chuyện gì bất ngờ mà chưa kịp báo cho anh, em có thể tìm Tống Dương.”

“Vâng ạ.” Thẩm Ý ngoan ngoãn gật đầu, cam đoan mình sẽ nghe lời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc