Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tầng hai của tòa nhà dạy học.
Một thiếu niên cụp mi nhìn theo bóng lưng hai người họ vừa cãi nhau vừa rời đi. Nếu lúc này có bạn nào đi ngang qua, chắc chắn sẽ ngạc nhiên không hiểu có chuyện gì kinh thiên động địa mà lại khiến cậu chủ Văn xưa nay mặt lạnh như tiền lộ ra biểu cảm như vậy.
Thực ra, tâm trạng của Văn Khuyết lúc này chẳng vui vẻ gì. Anh nhớ lại tuần trước, bức ảnh từng xuất hiện chớp nhoáng trên diễn đàn rồi bị anh cho xóa đi, như thể chưa từng tồn tại, nhưng giờ vẫn nằm trong album điện thoại của anh.
Văn Khuyết lấy điện thoại ra, mở album, chọn đúng bức ảnh mà anh cố tình lờ đi nhưng không hiểu sao vẫn giữ lại.
Trong ảnh, một cô gái bị người ta túm cổ áo kéo lại phía sau, ánh mắt lại háo hức nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem trong tay người đối diện, cứ như chỉ chờ giây tiếp theo là sẽ vẫy đuôi lao tới nịnh nọt, hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ nũng nịu thường ngày, đáng yêu đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Tất nhiên, nếu chàng trai phía sau cô gái, với tư thế quá mức thân mật kia không phải là Tống Dương, thì có lẽ Văn Khuyết đã muốn giữ bức ảnh này mãi mãi rồi.
Một cô gái không chút đề phòng, và một con chó ngốc nghếch đầy mưu đồ.
Thật sự chẳng hợp nhau chút nào.
____
Nhà họ Tống.
Từ trước đến nay, mẹ Tống luôn cưng chiều Thẩm Ý, nên trên bàn ăn hầu như toàn là những món cô thích. Thấy Thẩm Ý và con trai mình đã trở lại bình thường, bà ấy càng vui đến mức muốn tự tay vào bếp làm thêm mấy món ngọt cho hai đứa.
Cha Tống thì chẳng hứng thú gì với đồ ngọt, nhưng vẫn bị lôi vào bếp phụ giúp, để lại Thẩm Ý và Tống Dương ngồi trên sân thượng ngắm trăng, chờ ăn.
Sau mấy ngày chiến tranh lạnh, hai người đã phá kỷ lục lâu nhất không nói chuyện với nhau. Thẩm Ý có cả đống điều muốn kể, thao thao bất tuyệt than vãn đủ thứ.
Nào là Tống Dương mấy hôm nay chăm học đến phát sợ, nào là cửa hàng mới ở căng-tin trường dở tệ, rồi chuyện con mèo cam nhỏ ở trường vừa sinh mấy bé mèo con dễ thương cực kỳ. À, tất nhiên, quan trọng nhất là—
Bánh nhỏ Giang Nguyệt làm thật sự siêu ngon!
Tống Dương bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, nghe cô kể mà cũng thấy bất ngờ: “Ngon hơn cả bánh mẹ tớ làm á?”
Phải biết là, Thẩm Ý thích nhất là đồ ngọt mẹ Tống tự tay làm, khen không biết bao nhiêu lần là ngon nhất thế giới rồi cơ mà.
Thẩm Ý ngước lên trời suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn lăn tăn trả lời: “Không giống nhau, không thể so sánh kiểu đó được.”
Ngon. Đều ngon cả, giống như văn thì không có thứ nhất, võ thì không có thứ hai vậy! Đồ ngọt cũng thế thôi!
Nói đến đây, Tống Dương vẫn không tin lắm: “Cậu với Giang Nguyệt, giờ thật sự là bạn rồi à?”
“Không phải bạn.”
Thẩm Ý vung tay, nghiêm túc phủ nhận, rồi tiếp tục: “Là bạn thân cơ.”
Ừm... hết cách rồi, thật sự hết cách. Giang Nguyệt đúng là người tốt mà! Đầu tiên, mỗi ngày gặp Thẩm Ý, Giang Nguyệt đều dùng những lời khen không bao giờ trùng lặp để tán dương nhan sắc và gu ăn mặc của cô.
Dù Thẩm Ý từ nhỏ đã nghe không ít lời nịnh nọt, nhưng kiểu vừa nói vừa lấp lánh mắt như có sao trời của Giang Nguyệt, đến mức Mạnh Tử Hàm còn phải nổi da gà, thì đúng là lần đầu tiên gặp phải!!!
Tiếp theo, sau khi bị Mạnh Tử Hàm cà khịa chuyện không bao giờ ăn rau, mỗi lần ăn cơm cùng, Giang Nguyệt đều gắp cho Thẩm Ý mấy miếng cà rốt hoặc rau củ tạo hình siêu dễ thương, dụ cô ăn rồi lại khen lấy khen để.
Cuối cùng, Giang Nguyệt còn cực kỳ thông minh. Mấy bài kiểm tra bất chợt hay bài tập sau giờ học, Giang Nguyệt đều có thể dùng cách đơn giản nhất để dạy Thẩm Ý những phương pháp giải mà trên lớp chưa từng học, khiến cô bắt đầu hứng thú với cả những kiến thức ngoài chương trình.
Chỉ trong vài ngày, quan hệ của hai người tiến triển thần tốc.
Như lời Mạnh Tử Hàm nhận xét, kiểu ở bên nhau của Thẩm Ý và Giang Nguyệt chẳng khác gì một đứa trẻ mẫu giáo bướng bỉnh gặp phải cô giáo giỏi nhất thế giới, ngày nào cũng được Giang Nguyệt khen ngợi dỗ dành đến mức mụ mị đầu óc, bảo gì nghe nấy.
Tống Dương cũng thấy “nguy hiểm”, bình luận: “Tớ thật sự sợ có ngày cậu bị người ta bán đi còn giúp họ đếm tiền, lúc đó tớ không cứu đâu nhé.”
Thẩm Ý không phục: “Tớ cảm nhận được mà, Giang Nguyệt thật sự thích tớ.”
Chỉ khi tiếp xúc trực tiếp, mới cảm nhận rõ ràng được lòng nhau.
Nói đến đây, Thẩm Ý lại đắc ý hẳn lên. Không còn cách nào khác, cô vốn dĩ đã rất cuốn hút rồi mà!
Tống Dương cười lạnh, hỏi: “Giờ cậu không muốn ghép đôi cho bọn tớ nữa à?”
Đáp lại cậu là cái lườm trắng dã của Thẩm Ý, kèm theo một câu than từ tận đáy lòng: “Cậu cũng xứng chắc?”
*
[Nhóm chat: Nhóm các cô gái xinh đẹp thiên tài]
Trên đường về nhà, Thẩm Ý gửi voice kể cực kỳ chi tiết cho hai đứa bạn thân nghe hết mọi chuyện tối nay.
[Mạnh Tử Hàm]: Cuối cùng cũng làm hòa với Tống Dương rồi, chúc mừng chúc mừng.
[Mạnh Tử Hàm]: Đó mới là trọng tâm à?
[Tỉnh Ức]: Tất nhiên! Tống Dương đúng là đồ tồi!
[Giang Trung Nguyệt]: Ừ ừ! Tống Dương là đồ tồi!
[Mạnh Tử Hàm]: …
Cô ấy cạn lời.
[Tỉnh Ức]vỗ vai bạn.
[Giang Trung Nguyệt]cũng vỗ vai bạn.
Mạnh Tử Hàm bất lực gõ: [Được rồi, Tống Dương là đồ tồi.]
Đột nhiên, điện thoại lại rung lên.
[Tỉnh Ức]: Này Tử Hàm, sao cậu cứ dùng tên thật lên mạng thế?
[Giang Trung Nguyệt]: Đúng đó, cậu có thể lấy nickname giống bọn tớ mà, liên quan đến tên thật cũng được.
[Tỉnh Ức]: Chuẩn luôn! Bọn tớ giúp cậu chọn nhé!
Mạnh Tử Hàm trả lời rất nhanh.
[Không cần đâu, cảm ơn các cậu]
[Nhà tớ hơi cổ hủ, dùng tên thật vẫn hợp hơn]
*
Sáng hôm sau, tâm trạng Thẩm Ý cực tốt, mang theo ba phần bữa sáng đến trường. Đó là bánh cuộn mẹ Tống đưa cho cô hôm qua, bảo là tự tay làm, dặn mang về ăn thử.
Thẩm Ý hào phóng mang lên lớp, chia cho Giang Nguyệt và Mạnh Tử Hàm cùng thưởng thức.
Giang Nguyệt cắn một miếng, mắt sáng rực: “Ngon quá, tan ngay trong miệng luôn!”
Mạnh Tử Hàm vốn không mê đồ ngọt, nhưng cũng phải khen: “Công nhận, vị rất ổn.”
Giang Nguyệt hơi buồn nhìn cô: “Cậu chưa từng khen bánh tớ làm ngon bao giờ.”
Thẩm Ý cũng phụ họa: “Sao cậu lại nỡ chê đồ Giang Nguyệt làm chứ!”
Mạnh Tử Hàm: “…”
Cô ấy có nói gì đâu mà?
Mạnh Tử Hàm không khách khí đưa tay ra.
Giang Nguyệt tát một cái, Thẩm Ý còn tát hai cái.
Hai người đánh xong mới chịu ngồi yên.
Đúng lúc ba cái đầu đang chụm lại vừa ăn bánh cuộn vừa tám chuyện trường lớp, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng xôn xao, như có chuyện gì hot lắm vừa xảy ra.
Thẩm Ý là người đầu tiên bật dậy, mắt đảo quanh.
Ở đâu có chuyện vui là cô phải hóng ngay!
Người gây náo động là “đại ca cô độc” nổi tiếng khó gần của lớp A. Nhưng hôm nay, cậu ta như biến thành người khác vậy.
“Hứa Thanh Chiết” bị các bạn vây quanh, gương mặt vốn lạnh lùng nay lại rạng rỡ nụ cười thân thiện, bị hỏi gì cũng kiên nhẫn trả lời, không hề tỏ ra khó chịu.
Thẩm Ý trợn tròn mắt, còn tự vỗ mặt mình, nhìn sang Mạnh Tử Hàm với ánh mắt hoài nghi cuộc đời: “Thì ra cậu ta cũng vui vẻ vậy à?”
Thẩm Ý từng gặp Hứa Thanh Chiết vài lần khi sang lớp A tìm Mạnh Tử Hàm. Lúc nào cậu ta cũng mặt lạnh như tiền, ngồi cuối lớp, có lần Thẩm Ý lỡ giẫm lên chân cậu ta, xin lỗi mà không được đáp lại, sợ đến mức ba ngày không dám bén mảng qua lớp A.
Giang Nguyệt cũng nghiêng đầu, cố gắng ghép người trước mắt với Hứa Thanh Chiết ở lớp bồi dưỡng sau giờ học trong trí nhớ.
Mạnh Tử Hàm thì đặt bánh xuống, nghiêm túc nói: “…Cậu ta không phải Hứa Thanh Chiết.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






