Điền Đào Thật Sự Khát Nước, Nước Cũng Không Tốn Tiền Nàng Cũng Không Có Khách Khí, Bưng Lên Một Chét Lớn Nước Uống.
Hoắc Trầm uống nước là uống thả cửa, ngửa cổ há mồm uống ừng ực ừng ực thanh âm cực vang, hầu kết lên xuống, uống xong đành để chén lên tủ bát giơ tay lau vệt nước bên khoé miệng.
Hắn cúi đầu nhìn, Tiểu Đào uống còn thừa hơn phân nửa chén nước. Tiểu cô nương bộ dáng lớn lên thanh tú, xinh xắn uống nước cũng thập phần đẹp đẽ. Hai ngón tay nhỏ giữ trên chén sứ to, dòng nước dính ướt cánh môi, càng làm cho bộ dáng xinh đẹp thêm kiều diễm ướt át làm rung động lòng người. Khuôn mặt nhỏ nhắn bị phơi dưới nắng trong trắng lộ hồng, mồ hôi tinh tế chảy xuống dọc theo Thái dương xuống cằm.
Hình dáng nho nhỏ mềm mại, làm Hoắc Trầm cảm thấy vừa mới uống xong một chén nước lớn không đủ giải khát. Đã thế giọng nói đó lại còn lợi hại hơn.
Điền Đào uống xong nước, nhẹ nhàng đặt chén sứ lớn lên trên tủ chén: "Cảm ơn Hoắc đại ca."
"Không phải cảm ơn không có gì hết, muội xem muội kìa, cứ tạ tới tạ lui, ta cũng cảm thấy ngượng ngùng."
Hoắc Trầm gãi gãi đầu, quay mặt đi đổ một chén nước.
Điền Đào không tiếp tục nhìn hắn uống nước, mà ngồi vào băng ghế nhỏ, khép chặt hai chân, vuốt nếp váy, đổ tiền trong hầu bao vào trên đùi, nhặt từng văn một đếm lên. Cứ mười văn để chỉnh tề thành một chồng nhỏ.
Hoắc Trầm lại uống hết một chén nước lớn, đứng dựa vào tủ chén, yên lặng mà nhìn nàng đếm tiền, cảm giác đặc biệt buồn cười.
Tiểu cô nương nghiêm túc nhập tâm đếm tiền, mỗi khi đếm được một chồng nhỏ đặt trên đùi thì khoé miệng lại hơi nhếch lên một chút, vui sướng liếc nhìn một chồng nhỏ tiền đồng rồi lại tiếp tục đếm số tiền còn lại.
"Nha! Ta hôm nay bán được tổng cộng bảy mươi sáu văn, quá tuyệt vời, thật vui nha!"
Tiểu cô nương lầm bầm lầu bầu, thả hết chồng này đến chồng khác vào lại hầu bao, chỉ để lại duy nhất một chồng nhỏ chỉnh tề cẩn thận nắm trong lòng bàn tay, nâng lên trước mặt Hoắc Trầm: "Hoắc đại ca, hôm nay ta bán được nhiều tiền, hôm nay trả ngươi mười văn. Như vậy ta còn thiếu ngươi ba mươi văn, nếu ngày 6 cũng tấp nập như vậy đông người mua, ta hoàn toàn có thể trả mười văn. Như vậy xem ra, không cần đến mười ngày ta có thể trả hết năm mươi văn."
Chỉ là mười văn tiền mà thôi, Hoắc Trầm cũng ngượng ngùng duỗi tay ra nhận, chỉ đem hộp tiền tới, ý bảo nàng ném vào trong.
"Ta ghét nhất đếm tiền, đếm từng chú từng chút một nhưng lại dễ sai. Tiểu Đào, muội có thể giúp ra được không? Đem hộp tiền đếm ra, đủ một xâu tiền thì dùng dây thừng buộc vào."
Hoắc Trầm xoay người sang chỗ khác, từ hoả lò lấy ra một khối sắt bị nung đến đỏ bừng, để lên khối sắt to để đánh, lèn keng leng keng gõ lên.
Điền Đào nhìn hộp tiền đầy một đống lớn tiền bên trong, theo bản năng bĩu miệng nhỏ, thật làm người ta hâm mộ ghen tị, Tiểu Đào hận nha. Còn có người nào không thích tiền đâu? Ta thích nhất chính là làm chuyện này - đếm tiền, dù cho đếm tới tay rút gân cũng vui.
Trước kia, thời điểm trong nhà còn tốt, Điền Đào đã nhìn qua một xâu tiền, nặng trĩu một chuỗi, chỉ là không được nhìn thêm nữa. Lúc này đây, thật sự đúng là đã đủ nghiện, chồng văn thành một chồng, mười chông như vậy là một trăm văn. Mười lần một trăm văn gom lại thành một ngàn văn (1 lượng bạc = 1000 văn), xâu dây thừng vào thành một chuỗi. Nhìn trên bàn một đống tiền đồng, Tiểu Đào thở dài. Người ta mấy ngày là có thể bán được một xâu tiền, nhưng còn mình gần một tháng may ra có thể bán được nhiều như thế. Hoắc Trầm ném lưỡi hái vừa gõ xong vào thùng nước lớn, sau đó liền nghe được Điền Đào thở dài một hơi như có như không, liền đi qua cười nói: "Có phải hay không muội cũng thấy đếm phiền?"
"Không có nha, đếm tiền như này làm sao mà phiền được? Hoắc đại ca, ngươi có một tay nghề thật tốt, ta nếu là nam nhân ta cũng sẽ đi học rèn sắt."
Điền Đào một bên đếm tiền một bên nói.
Hoắc Trầm bị nàng chọc cười ha ha: "Muội rèn sắt? Bằng thân hình nhỏ như vậy, muội đi thử đi, đại búa sắt của ta muội có thể làm động đậy hay không?"
Điền Đào xâu xong dây thừng nhanh nhẹn buộc lại một cái nút rồi thả vào trong hộp, liền tò mò đi đến trước búa sắt. Nhìn nhìn búa sắt trước mắt này đúng là có chút doạ người.
Tiểu cô nương nhỏ xinh cùng với búa sắt tạo lên hình ảnh đối lập, Hoắc Trầm nhìn thấy thập phần thú vị, liền đi theo qua xem: "Tiểu Đào, muội thử xem, tới cầm thử một chút, xem có thể cầm được sao?"
Điền Đào từ nhỏ đến lớn liền giống nương, thân thể mềm yếu, không có nhiều sức. Lúc trong nhà thời điểm dọn thóc phơi đều là Điền Liễu cùng cha dọn, đừng nhìn Điền Liễu so với nàng nhỏ hơn một tuổi, lực tay so với Điền Đào lớn hơn rất nhiều. Một bao tải thóc nâng lên căn bản là bất động. Giờ phút này nàng nhìn tới búa sắt to âm thầm hít khí, trong lòng có ít nhiều có chút không phục, nóng lòng muốn thử một chút.
"Nếu ta nhấc được lên thì sao?" Điền Đào nhướng mày, đôi mắt sáng lấp lánh mang theo ý cười, mỉm cười nhìn qua.
"A... Ai nha! "Điền Đào đột nhiên hét lên kinh hãi, rốt cuộc chịu không nổi cây búa sắt, thân mình ngã về phía trước buông bỏ đồ trên tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


