"Cẩn thận."
Hoắc Trầm duỗi tay đỡ lấy vững vàng cầm lấy cây búa sắt, nhẹ nhàng để lại trên bàn rèn sắt. Điền Đào bị hoảng sợ, ngập ngừng nói: "Vừa mới không biết bị làm sao tự nhiên sứ lực trên tay đều không có, ta..."
Nàng rũ mắt nhìn xuống tay nhỏ của minh, lại phát hiện ra, tay mình thế nhưng bị một bàn tay to bao lấy. Điền Đào đang nói thì ngừng lại, Hoắc Trầm có chút không rõ buồn bực cúi đầu xem, lúc này mới phát hiện ra thế nhưng tay mình đang càm lấy tay cô nương nhà người ta.Lòng bàn tay nóng như lò lửa, nháy mắt nóng rực lên, Hoắc Trầm vội vàng buông tay. Lúc này mới phát hiện ra hôm nay cảm xúc lúc nắm lấy cây búa sắt không giống mọi khi, nóng nóng ấm ấm mềm như bông, hoàn toàn khác với cây búa sắt lạnh băng cứng rắn ngày thường hắn cầm. "Thực xin lỗi... Ta không phải cố ý làm..."
Hoắc Trầm không biết nói gì, trừ bỏ mấy câu này rốt cuộc nói không được lời khác liền im. Điền Đào nhỏ giọng nói một câu gì đó, hắn nghe cũng không rõ, đã thấy tiểu cô nương vội lấy rổ của mình, chạy trối chết ra ngoài.
Có phải hay không đắc tội với người ta rồi? Hoắc Trầm rối rắm, buổi chiều lúc rèn sắt vẫn luôn cảm thấy cây búa sắt cầm trong tay hôm nay có chút khác lạ.
Sáng sớm hôm sau, Hoắc Trầm mở cửa đón khách. Hoắc Trầm kéo bễ, nổi lửa thật lớn trong hoả lò, ném mấy khối thiết vào lò rồi đi tới hậu viện hai cái màn thầu to, đặt cạnh cửa lò nướng lên.
Trên trấn này người rất nhiều nhưng mọi người sinh hoạt đều rất tiết kiệm, phàm là việc nhà mình có thể tự tay làm thì luôn làm, rất ít khi mua đồ làm sẵn. Cho nên, trấn này tất ít người bán thức ăn, tiệm trang phục, tiệm giày linh tinh gì đó căn bản là không có. Mấy thứ này nông gia đều là tự mình làm.
Cửa hàng rèn sở dĩ việc làm ăn tốt là bởi vì lưỡi hái, cuốc, đồ sắt linh tinh hán tử nông gia chế tạo không ra, không có cái tay nghề kia không làm được. Đồ ăn vặt của Điền Đào có thể mang ra ngoài bân là bởi vì nhà nàng làm đồ ăn vặt ngon, xâu quả vừa xốp vừa giòn, kẹo táo thơm ngọt, người dân bình thường không làm được như vậy. Cũng là bởi vì nương của nàng Diệp thị khi còn nhỏ từng ở nhà giàu làm phụ bếp, mới có thể làm đồ ăn phức tạp như vậy.
Trấn trên lớn như vậy cũng chỉ có một nhà bán đậu hũ, nhưng tay nghề không tốt lắm Hoắc Trầm không thích ăn, còn không bằng hắn nướng cái màn thầu ăn thoải mái hơn.
Chính là lúc màn thầu nướng tốt rồi hắn từ chạn thức ăn, chính mình ngày hôm qua đã ăn sạch sẽ bình tương rồi. Thợ rèn hậm hực mà ném cái bình vào tủ chén, yên lặng gặm từng miếng màn thầu khô khốc, trong lòng tính toán lát nữa đi tìm Thái bà bà giúp mình làm một bình tương. Phiền bà mỗi ngày giúp mình xào rau, vại tương này có thể ăn đến mấy ngày là tốt rồi.
"Hoắc đại ca, ngươi đã dùng bữa sáng chưa?"
Thanh âm ngọt ngào của tiểu cô nương truyền tới, Hoắc Trầm đang ủ rũ cụp đuôi lập tức tinh thần liền phấn trấn, ngẩng đầu lên nhìn cô nương đang mỉm cười dịu dàng, là Tiểu Đào, nhất thời kích động liền đã nói ra lời trong lòng: "Muội không có giận ta? Ta còn sợ hôm nay muội không có tới đây"
Điền Đào chu môi lên, có chút buồn bực, người này sao lại như vậy? Chuyện xấu hổ ngày hôm qua, không phải không nên nhắc lại nữa mới đúng sao? Không phải chuyện đã qua rồi sao? Tại sao lại còn nhắc lại nữa?
Tiểu cô nương sác mặt cứng đờ, Hoắc Trầm tự biết mình nói sai rồi, nhưng chính là lời nói ra ngoài như bát nước hắt ra, muốn nuốt lại lời nói cũng không nuốt được. Hắn chỉ có thể mặt dày cười nịnh nọt.
"Hoắc đại ca, kì thật ta tới mang cho ngươi bình tương, nhà chúng ta mấy năm nay cuộc sống qua ngày khó khăn, trong nhà cũng không có gì ăn ngon. Ta thấy hôm qua ngươi đã ăn hết tương, sáng nay ta cố ý lấy một bình tương tới tặng cho ngươi, đây là tương đậu nành từ tay nương ta làm, so vơi tương của nhà người khác ngon hơn một ít, ngươi nếm thử một chú đi. Còn đây là mấy vại dưa muối nhỏ, ta dùng hành hoa cùng hoa tiêu trộn lên muối tốt lắm, ngươi ăn luôn trực tiếp là được rồi."
Điền Đào từ rổ lấy ra hai bình nhỏ, để lên tủ chén. Nắp bình vừa mở ra, một cỗ mùi hương mê người bay đến.
Hoắc Trầm vừa ngửi thấy mùi liền thèm, cảm thấy miệng tiết ra nước miếng, rất muốn ăn: "Thơm quá, Tiểu Đào muội thật khéo tay, không chỉ làm được xâu quả kẹo táo mà còn có thể tương đậu ngon như vậy."
Điền Đào bị hắn nói đến xì một cái cười lên: "Ngươi còn chưa có ăn đâu, làm sao biết được là ngon như thế nào?"
"Ta vừa ngửi thấy mùi liền cảm thấy ngon rồi, Thái bà làm tương sao có mùi thơm như vậy đâu?"
Hoắc Trầm đúng lý hợp tình nói. Bị người khen, Điền Đào tự nhiên là vui vẻ, cười tủm tỉm nhìn hắn nói: "Ngươi mau nếm thử đi, ăn vào miệng mới biết là ngon hay không. Cũng đừng kì vọng quá cao, như vậy sẽ làm ngươi thất vọng"
Điền Đào nghiêng nghiêng đầu nhìn, nhìn thần sắc của hắn từ giật mình kinh ngạc tới vui sướng đến rạo rực cả người, lại thấy hắn gắp một chút dưa muối bỏ vào trong miệng, một bên nhai một bên cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)