Chính là, Diệp thị đau lòng nữ nhi vừa nghe động tĩnh nhỏ liền dậy. Mặc kệ Điền Đào khuyên như thế nào cũng không trở về ngủ tiếp, vì thế, hai người chia ra làm việc.
Khó nhất chính là giữ lửa nấu đường xâu quả, lửa quá lớn màu sắc liền thâm lại khó coi, không đủ lớn các xâu sẽ dính lại với nhau, không đủ giòn, thơm.
"Hoắc đại ca, ta tới trả huynh năm văn tiền."
Tiểu cô nương duỗi tay nhỏ với vào hầu bao, cẩn thận lấy ra năm văn tiền ra, chỉnh tề đặt ở trên bàn.
Hoắc Trầm rộng lượng cười cười: "Không có việc gì, không vội, muội cứ ném ở hộp kia đi."
Điền Đào đi khắp hang cùng ngõ hẻm, cũng ra một thân mồ hôi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, thái dương còn ra đầy mồ hôi trong veo: "Hoắc đại ca, hôm nay không phải họp chợ chính nhưng ta cũng bán được năm mươi văn. Ngày hôm qua vào thu tới hôm nay là ngày đầu họp, cửa hàng bên đường ta cũng chưa có vào hỏi, mới chỉ bán cho những người trong thôn tới họp chợ thôi. Hôm nay ta đi khắp các phố nhỏ trong trấn, cuối cùng đã bán sạch sẽ một rổ hàng."
Điền Đào hưng phấn đến mức đôi mắt to cười đến mức cong cong sáng ngời, hơi hơi giơ cằm nhỏ, thần thái trên mặt tựa hồ muốn nói: “Ngươi xem ta có lợi hại hay không? Còn không mau khen ta đi!”
Hoắc Trầm bật cười: "Nhìn không ra, muội nhỏ tuổi như vậy lại buôn bán thật khôn khéo. "
Điền Đào vui vẻ nở nụ cười, trong lòng so với ăn kẹo táo còn muốn ngọt hơn.
...
Ngày ba tháng tám hôm nay là ngày họp chợ chính trên trấn trên, Điền Đào liền to gan một chút làm nhiều đồ ăn vặt hơn, nhưng không nghĩ tới thế nhưng tất cả đều bán được hết. Làm tiểu cô nương cao hứng đến mức đi trên đường lâng lâng như đang bay lên trời.
Nàng muốn ở trong góc không có người đếm tiền nhưng lại sợ bị người ta cướp mất tiền, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là ở trong cửa hàng của đại thợ rèn vẫn là an toàn nhất, liền sau giờ ngọ tan chợ, nàng gắt gao nắm chặt hầu bao nặng trĩu, bước nhanh vào cửa tiệm thợ rèn.
"Hoắc đại ca, lúc này không vội sao."
Điền Đào thấy Hoắc Trầm đưa lưng về phía cửa, đứng chỗ đó, cũng không có đang rèn sắt, trong phòng cũng không có người mua thiết khí.
Nghe được âm thanh ngọt ngào của tiểu cô nương, Hoắc Trầm bận rộn một buổi sáng tâm tình lập tức nhẹ nhàng hơn không ít. Hắn đang dùng một cây gậy sắt có cán, ở phía trên cắm cái bánh màn thầu, ở lò bát quái nướng bánh. Thấy Điền Đào tới rồi xoay người lại: "Tiểu Đào, muội tới rồi hôm nay buôn bán không tồi đi? Rất nhanh sẽ thu hoạch vụ thu, cũng sắp Tết Trung Thu, hôm nay họp chợ so với bình thường nhiều hơn."
Hắn lấy bánh màn thầu vừa được nướng tới, lấy xuống từ trên gậy sắt, bẻ thành hai nửa, dùng muỗng trong bình sứ múc một ít tương, thế nhưng múc nửa ngày, lại chỉ múc ra được nửa muỗng tương, cuối cùng chỉ có thể phết một ít tương ở trên màn thầu, sau đó cắn một miếng, cảm thấy không mặn không nhạt, đương nhiên đó cũng chính là không có mùi vị gì.
"Hoắc đại ca, huynh rèn sắt cả một ngày, rất hao tổn khí lực, nhưng sao cơm trưa chỉ ăn có thế này nha?"
Điền Đào có chút buồn bực, nhà mình sống qua ngày kham khổ, đó là thật sự mấy năm nay có khó khăn thực sự. Hai năm trước chưa sinh đệ đệ Điền Tùng, trong nhà cũng không có thiếu tiền, cách một thời gian nương sẽ thay đổi đa dạng các món ăn cho các nàng sẽ làm thịt hầm cho các nàng ăn, cho nên nàng sớm đã phát triển thân mình đầy đủ. Điền Liễu giống như cây non phát triển càng ngày càng cao.
Nếu Hoắc đại ca không thiếu tiền, thì hắn hà tất phải ăn kham uống khổ như vậy đâu?
Hoắc Trầm hàm hậu cười: "Hôm nay bận quá, không có thời gian đi mua bánh bao, nướng cái màn thầu cũng ăn tạm được, trong nhà không nấu cơm cho ta, ta không có cách nào."
Điền Đào nhìn lửa trong lò, trong lòng linh cơ vừa động. Nàng vì muốn bán thêm chú tiền luôn là kéo dài tới sau giờ ngọ đã bán hết rổ đồ ăn vặt, mới bằng lòng về nhà. Lại tiếc tiền mua bánh bao ăn, mỗi lần về đến nhà đều là bụng dán vào lưng, thậm chí là chân run lên, chảy mồ hôi lạnh. Nếu nàng mang từ nhà một cái bánh nướng đi rồi ở lò lửa nhà Hoắc đại ca nướng một lúc, kia không phải là không cần chịu đói nữa hay sao.
Dù sao lửa trong lò này cũng là giữ cả ngày, nàng mượn dùng một lát cũng không có mất cái gì.
"Hoắc đại ca, nếu ta từ trong nhà mang điểm tâm tới, giữa trưa có thể mượn một chút hoả lò nhà huynh được không?" Điền Đào lấy hết can đảm hỏi ánh mắt đầy vẻ mong đợi.
"Được, này thì có gì, dù sao lửa này cũng phải đốt cả ngày, muội liền mang lại đây nướng đi."
Cắn hai ba miếng, một cái màn thầu to như vậy liền ăn xong, Hoắc Trầm mở tủ để thức ăn ra, lấy ra hai cái chén sứ sạch sẽ, rót hai chén nước ấm: "Tiểu Đào, muội cũng uống chút nước đi, chạy bán nửa ngày miệng khô rồi đi, nghe muội nói chuyện đều có chút khan giọng rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

