Điền Đào lượng cơm ăn nhỏ, cũng tiếc ăn nhiều một cái bánh nướng một chén cháo là no rồi đi ra khỏi bếp, lập tức đến trước chuồng gà: "Nương, để con băm đồ cho gà, người đi nghỉ một chút đi."
"Không cần, nương không mệt. Tiểu Đào con mau đi nghỉ một lát đi, buổi dáng bán một rổ hàng như vậy chắc đi đường mệt lắm đúng không."
Điệp thị đau lòng khuê nữ, nếu trong nhà có tiền, nàng cũng nguyện ý để cho hài tử nhà mình giống như tiểu thư ở trong nhà mà dưỡng. Chính là không có biện pháp, trong nhà nghèo, chỉ có thể làm hài tử ra đường xuất đầu lộ diện, đi làm buôn bán nhỏ.
Đinh thị ở bậc thang nhìn thấy ngực cháu gái trổ mã cao cao, liền nhớ tới cái gì, vui mừng nói: "Mấy ngày trước Phùng bà tử cùng ta nói, cháu trai nàng Phùng Mãn muốn cưới nương tử nấu cơm ngon. Tiểu Đào nhà ta lại khéo tay, vừa vặn có thể leo lên cửa cao nhà người ta. Hôm nào, ta nói Phùng bà tử đi tìm bà mối tìm người ta nói chuyện, nếu thành liền nhanh chóng gả đi thôi."
Tiểu Đào nghe vậy mặt liền trắng bệch, luôn luôn là tiểu cô nương tính tình tốt, vội vàng trách móc nói: "Không, ta không gả chồng, ta ở nhà rất tốt, làm gì cần gả người đâu? Hơn nữa Phùng Mãn kia ngốc như vậy lại tham ăn lười làm cùng heo giống nhau như vậy, ta không cần gả cho hắn."
Đinh thị không nghĩ tơi cháu gái luôn hiền lành lại dám cùng mình cãi lại. Mắt liền trợn to mày nhướng lên há mồm nói: "Phùng gia có hơn mười mẫu đất, ngày ngày sống tốt, Phùng mãn căn bản không cần làm việc, đem đất thuê cho người khác trồng, thu vào địa tô là được. Nhà tốt như vậy, đốt đèn lồng cũng khó tìm ngươi ngu như vậy? Còn không chịu gả đi, ngươi gả qua đấy ăn tốt uống tốt trông nhà cũng bớt một phần ăn có cái gì không tốt?"
...
Điền Đào bĩu môi, đi theo nương nàng vào phòng, giữ ở cửa, trong mắt đầy nước mắt ấm ức: "Nương, con không muốn gả chồng sớm như vậy, thôn chúng ta khuê nữ mười sáu tuổi mới gả chồng. Con mới mười bốn, còn chưa có cập kê đâu hơn nữa tên Phùng Mãn kia là một người cực kì đáng ghét."
Diệp thị làm động tác im lặng, xua xua tay với nàng hạ giọng nói: "Nương biết, nhưng tính tình của bà nội con cũng biết rõ rồi, cùng bà tranh cãi cũng không được việc gì tới. Hôm nay là ngày 29 tháng 7, tháng này là tháng thiếu không có 30. Ngày mai bà phải đến nhà tam thúc ở rồi, hai tháng sau mới lại đến phiên nhà chúng ta ở, chắc có lẽ lúc đấy bà cũng đã quên mất việc này rồi, con đâu cân thiết phải cùng bà tranh cãi vào ngày hôm nay đâu."
Cha Tiểu Đào là Điền Mãn Thương nhà có ba huynh đệ, ông là lão nhị, Tiểu Đào có một đại bá và tam thúc. Từ khi ông nội qua đời Đinh thị liền thay phiên ở nhà nhi tử, mỗi nhà ở một tháng.
Điền Đào rũ mắt suy nghĩ, nương nói có lý. Bà nội tính tình chính là không tốt, dù biết rõ là mình sai nhưng chắc chắn không nhận là mình sai, huống chi ở trong chuyện này bà chắc chắn cho mình là làm đúng.
Tiểu Đào không đi ra ngoài, đi vào trong phòng mình cầm ra hai tấm vải vụn, muốn làm một cái hầu bao mới.
Sau giờ cơm chiều, tới thời điểm đi ngủ. Nhà Tiểu Đào có ba gian nhà chính, cha nương cùng tiểu đệ ngủ ở phòng phía đông, tỷ muội bọn họ ngủ phòng phía tây. Bà nội khi thời điểm đến ở nhà bọn họ đều cùng các nàng nằm chung một cái giường đất.
Điền Liễu cùng Điền Anh đều không thích nằm cạnh bà nội, vẫn là bà nội nằm ngủ phía đầu giường, vẫn là do Tiểu Đào tính tình tốt nên nằm cạnh bà ngủ rồi mới đến hai tiểu muội.
Hôm nay, lúc trải chăn ngủ Điền Đào có chút do dự nàng không muốn dựa gần bà nội ngủ hôm nay, muốn đem tiểu muội Điền Anh ở bên này. Chính là nếu thật sự làm như vậy ý tứ thật quá rõ bà nội khẳng định lại muốn chửi ầm lên.
Điền Đào nghĩ lại, thôi vẫn là quyết định nhịn cả đêm, ngày mai bà đi rồi. Nàng liền cắn răng, như bình thường trải chăn chiếu, hơn nữa đã sớm rửa chân, chui vào ổ chăn giả bộ ngủ say. Đinh thị tuổi lớn, nằm xuống nhưng vẫn chưa ngủ được, liền nhớ tới việc chiều nay không nhịn được nói: "Tiểu Đào, hài tử Phùng Mãn kia là người tốt, trắng trẻo mập mạp, vừa nhìn chính là người có phúc."
Điền Đào gắt gao nhắm chặt hai mắt không dám động. Điền Liễu ở bên cạnh không kiên nhẫn mà liếc nhìn bà nội một cái, tận lực khống chế tính tình của mình, nhỏ giọng nói: "Bà nội, tỷ tỷ hôm nay họp chợ bán hàng hẳn là mệt chết rồi nàng đều đã ngủ rồi, ngài làm gì phải đánh thức nàng dậy."
Đinh thị hung hăng trừng mắt liếc nhìn Điền Liễu một cái, xoay người sang chỗ khác, nhắm mắt lại nhưng như cũ không ngủ được liền âm thầm tính toán chính mình nhớ kĩ việc này.
gày hôm sau trời chưa sáng, Điền Đào liền lặng lẽ bò dậy khỏi ổ chăn đứng dậy, đến phòng bếp thắp đèn lên, bắt đầu rửa mặt muốn làm xâu quả, kẹo táo.
Bán hàng được hai năm, thật ra nàng đã sớm cùng nương học xong cách làm, chẳng qua là tiểu cô nương xét cho cùng, là tham ngủ chút, có khi không muốn rời giường sớm như thế làm đồ ăn vặt. Ban ngày nàng phải lên trấn trên, mới có thể bán được đồ ăn, nếu nửa đêm lại dậy làm việc tiếp thật sự sẽ rất mệt mỏi.
Trước kia vẫn là Diệp thị dậy sớm làm, Điền Đào dậy sớm đi bán hàng, giữa trưa cơm nước xong Diệp thị đi nghỉ trưa một lát, ngủ bù cho buổi sáng làm việc. Nương con hai người phối hợp, đều không tính là quá mệt mỏi, còn có thể chịu đựng được. Chính là lúc này nàng không dám để nương làm việc, nương làm đồ đều biết rõ ràng nàng không thể mỗi ngày làm dư ra để có tiền trả năm văn tiền cho thợ rèn Hoắc nha.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



