Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiểu Đào đứng lên, cảm thấy chân tựa như có thêm chút sứ lực, không giống như vừa nãy run lên. Nàng liếc nhìn thôn nhỏ dưới chân núi Lương Sơn, an ủi chính mình, đi nhanh là có thể ăn cơm.
Không biết có phải là tác dụng của chút đường vụn hay là bởi vì gần tới nhà, đi đoạn đường này nàng ra không ít mồ hôi, thật nhanh liền tới của nhà. Nàng hít một hơi thật sâu, điều chỉnh tốt lại biểu cảm trên mặt, yên lặng trong lòng tự cổ vũ bản thân, mới đẩy cánh cửa gỗ cũ nát ra.
Nãi nãi Đinh thị ôm đệ đệ hai tuổi Điền Tùng, ở bậc thang phơi nắng, hai người phơi nắng mơ màng đến mức sắp ngủ.
Mẫu thân Diệp thị đang băm rau dại cho gà ăn, thấy nữ nhi đảy cửa vào, liền buông dao thái cũ mòn trong tay đén đón: "Bán thế nào? Rất thuận lợi đi?"
Tiểu Đào hơi mỉm cười, gật đầu nói: "Rất thuận lợi, vừa đến trấn trên liền mở hàng, trước kia Thái bà bà đều mua hai văn tiền, lần này mua bốn văn tiền. Mà người họp chợ đều mua không ít, con mang một rổ đều bán hết, bán được tổng cộng năm mươi văn. Mua lưỡi hái tốn ba mươi văn, còn dư lại hai mươi văn. Nương, sáng sớm người dậy sớm làm xâu quả, kẹo táo, sao bây giờ còn không đi nghỉ trưa."
Nghe được đồ bán tốt, Diệp thị thập phần vui mừng trên khuôn mặt tái nhợt có thêm vài phần thần thái, lại không để ý đến lời nghỉ trưa của Tiểu Đào, nhận lấy lưỡi liềm để trên tường.
Điền Liễu cùng Điền Anh đang ngồi trên ghế gỗ chỗ râm mát lột vỏ đậu, thấy nàng về liền chạy tới, Điền Anh mười tuổi chạy tới cười hì hì. Lấy rổ trong tay tỷ tỷ, lật vải bố trong rổ con mắt trông mong nhìn vào. Chính là rổ bên trong trống rỗng, đều không có gì cả, làm nàng cực kì thất vọng: "Đại tỷ, tỷ bán thật sạch sẽ, ngay cả một cái cũng không thừa, nhừng đường vụn thế nào lại cũng không có."
Nàng vừa hỏi, Điền Đào liền nhớ tới vốn là thừa một cái kẹo táo, muốn mang về cho tiểu muội trong nhà ăn, chính là tại nàng nhất thời mềm lòng, cho hai tiểu khất cái kia, lại không nghĩ rằng bọn họ trộm đi hầu bao của mình. Nhìn khuôn mặt nhỏ thất vọng của muội muội, Điền Đào cũng cảm thấy rất ấm ức, sợ mình không nhịn được lại khóc, nàng vộ vàng đen hai mươi
Văn tiền đặt vào tay nương, nhấc chân chạy vào phòng bếp: "Con sắp đói chết rồi nương, có cái gì ăn được không?"
"Trong nồi còn bánh nướng đấy, mau đi ăn đi, giờ này là giờ nào rồi, cũng thật là... Ai!"
Diệp thị cảm thấy con nàng thật đáng thương nhưng lại không có biện pháp, điều kiện gia đình như vậy, có thể một ngày ba bữa là không tồi. Nhà mình trong thôn vốn dĩ có thể coi như tầm trung, chính là từ khi sinh đứa nhỏ Điền Tùng, thân thể Diệp thị vẫn luôn không được tốt, một năm bốn mùa luôn cần uống thuốc, nên đã tiêu hết sạch chút tiền tích góp, nguyên nhân chính là như thế nên bà bà Đinh Thị đối với nàng không thuận mắt, ngại nàng làm liên luỵ nhi tử bà.
Tay Diệp thị nhỏ, nâng hai mươi văn tiền trong lòng bàn tay như một núi nhỏ tràn đầy. Đi đến trước mặt bà bà, nhỏ giọng nói: "Nương, đây là Tiểu Đào tiền dư mua lưỡi hái còn dư lại, ngài cầm đi."
Đinh thị thấy tiền đồng trước mặt, tâm tình có chút tốt hơn, hừ mũi một tiếng không kiên nhẫn nói: "Thôi bỏ đi, ta cầm thì như thế nào, không phải vài ngày lại phải cho ngươi mua thuốc. Hừ thân tiểu thư mệnh nha hoàn, cưới ngươi về thật đúng là Điền gia ta đen đủi."
Tiểu Đào trong bếp mở nắp nồi lên ngừng lại một chút, nhìn xuyên qua cửa phòng bếp, thấy biểu cảm không kiên nhẫn của bà nội, cùng hình dáng cong lưng cúi mình của nương, trong lòng hụt hẫng.
Điền Liễu bước nhanh đi đến, rầm một cái đóng lại cửa bếp, thở phì phì nói: "Tỷ tỷ, tỷ không biết đâu, bà nội mắng nương lúc trưa. Mắng người trên giường đất nằm nghỉ, nương mấy ngày nay rất vất vả, thân thể người lại không tốt còn không phải rất mệt sao? Ta sắp nhịn được nữa rồi, nếu lần sau bà lại chửi nương ta liền mắng bà."
Điền Liễu so với Điền Đào nhỏ hơn một tuổi, năm nay mười ba nhưng vóc dáng lại so với Tiểu Đào cao hơn mộ chút, chẳng qua là quá gầy nhìn tong teo. Nàng từ nhỏ liền so vơi Điền Đào tính tình nóng nảy hơn, như lời của Đinh thị nói nàng tính tình như con ngựa hoang. Điền Đào cầm một cái bánh nướng đi tới, bánh nướng nhân là rau tể thái. Cắn hai miếng, nhai nhai liền nuốt xuống, lại dùng thìa múc một muỗng cháo loãng uống, mới ngồi lên ghế ở một bên cùng Điền Liễu nói chuyện: "Tiểu Liễu, muội không thể như vậy, lại nói như thế nào đi nữa bà cũng là bà nội của chúng ta. Hôm nay xâu quả bán khá tốt mai không cho nương làm nữa để ta làm làm nhiều một chú. Kỳ thật nói đi nói lại không phải vì tiền sao, chỉ cần kiếm nhiều tiền một chút, bà cũng sẽ không làm khó nương nữa."
Điền Liễu cũng biết mình không nên mắng bà nội của mình, nhưng thật sự bà thật bắt nạt người quá mức mà, cha tính tình hiền lành không thể bảo vệ được vợ con. Mỗi lần nghe bà nội chửi người, Điền Liễu đều cực kì tức giận, hận không thể xông lên đánh bà một trận.
"Tiểu Liễu đâu? Vừa mới thấy lột mấy hạt đậu, đã chạy đi lười biếng rồi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
