Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đại thúc, có muốn mua cho đại thẩm xâu quả, còn có kẹo táo, mật giác, tai mèo hay không?"
Điền Đào cười mỉm đi qua. Xuyên qua ô cửa sổ nhìn ra ngoài Hoắc Trầm mặt đầy chỉ đen, nhìn xem Trần thịt lợn râu quai nón đầy dầu mỡ, sờ cái cằm sạch sẽ của mình, trong lòng không phục: “Sao ta có thể già đến mức trở thành đại thúc giống tên kia được?”
Người đến họp chợ càng ngày càng nhiều, Hoắc Trầm một bên rèn sắt một bên bán hàng, vội đến vô cùng vui vẻ, liền ném vị cô nương mới coi hắn thành đại thúc quăng ra sau đầu. Chợ chỉ họp có nửa ngày sau giờ ngọ liền tan.
Hoắc Trầm trong nhà không có ai nấu cơm, ngày thường ăn nhiều nhất chính là bánh bao tuy nói bánh bao ít nhân dày vỏ không ngon nhưng so với màn thầu thì vẫn hơn. Hôm nay khách nhân vào mua nối liền không dứt, nên hắn không có thời gian khoá cửa lại đi ra ngoài mua bánh bao, sau đó lấy ra hai cái màn thầu to trong nhà, cho vào lò nướng lên lại chấm tương ăn và tiếp tục làm làm việc.
Sau giờ ngọ, người trên đường đi lại càng ngày càng ít, mọi người tập trung mua đồ vật mình muốn, liền đi về nhà. Điền Đào trong rổ chỉ còn một viên kẹo táo. Mỗi lần bán một chút nàng đều nhớ kĩ bán được tổng cộng năm mươi văn tiền. Hầu bao buộc trên eo nặng trĩu nhưng bước chân lại đặc biệt nhẹ nhàng.
Thời điểm trước tháng bảy thời tiết nóng nực, nàng không dám tới ra bán hàng, bởi vì đồ ngọt đều bọc đường, dễ dàng bị chảy thành nước đường dinh dính, hơn nữa bán cả ngày cũng bán không hết để tới hôm sau liền hỏng. Vốn dĩ chính là buôn bán nhỏ, kiếm không được mấy văn tiền, nàng không dám làm chuyện nguy hiểm như vậy, mùa hè làm đồ ăn vặt thật không nên nha.
Đứa bé có vóc dáng cao hơn kia có nốt ruồi đen ở đuôi lông mày, nếu là nữ hài tử chắc chắn sẽ là tiểu mỹ nhân nha, nhưng hắn lại là một tiểu tử gầy yếu, Điền Đào liền không biết xưng hô thế nào cho đúng. "Tỷ tỷ, chúng ta là người nơi khác, nhưng mà cách nơi này cũng không tính quá xa, chúng ta là hài tử của gia đình tốt. Vốn tới nơi này nương nhờ họ hàng, ai ngờ nhà thân thích đã chuyển đi, hai chúng ta không còn cách nào mới tới đây xin cơm. "
Điền Đào bước chân vẫn chưa dừng lại, hai đứa nhỏ kia liền một trái một phải kẹp nàng, cùng nàng đi lên phía trước. Điền Đào do dự trong chốc lát, cuối cùng xốc lên vải bố sạch sẽ mềm mại, đưa viên kẹo táo cuối cùng cho đứa bé nhỏ kia: "Tỷ tỷ nhà cũng không giàu có, chút nữa còn muốn đi chợ mua lưỡi liềm không có khả năng đưa cho các ngươi tiền đâu, cái này là kẹo táo cho ngươi ăn vậy"
Người trong thôn phần lớn đa phần là tâm địa thiện lương, nhưng làm việc thiện tích đức cũng phải nhìn vào tình huống nhà mình, không có chuyện nhà mình ăn không đủ no mặc không đủ ấm còn đi chiếu cố nhà người khác. Viên kẹo táo này Điền Đào cũng chính mình không dám ăn, nghĩ là nếu không bán được về sẽ đưa cho tiểu muội tiểu Anh ăn, bây giờ đem cho một tiểu khất cái. Điền Đào không nghĩ tới chính là, tiểu đệ đệ lại thập phần hiểu chuyện, giơ kẹo táo hướng ca ca bên cạnh: "Ca ca, ca mau ăn đi. "
"Ta không ăn đệ ăn đi, đệ nhỏ"
"Ca ăn đi, ca ca mỗi lần đều nhường ta, khó có được một miếng kẹo táo ngon như vậy, ca mau ăn nhanh đi"
Hanh huynh đệ thập phần thương yêu nhau, làm Tiểu Đào thực cảm động, nhà mình có bốn tỷ đệ, nàng cũng thường nhường đồ ăn ngon cho đệ đệ muội muội ăn, nhìn hai đứa trẻ nhỏ như vậy nhưng lại hiểu chuyện, làm nàng nghĩ tới đệ đệ muội muội ở nhà.
"Tới đây, tỷ tỷ giúp các ngươi bẻ ra mỗi người ăn nửa cái đi."
kẹo táo thật ra là đùng mật làm, chẳng qua là làm thành hình quả táo bên ngoài bọc một tầng đường, ăn vào miệng ngọt ngào mềm mại, người già trẻ nhỏ đều thích ăn.
Điền Đào bẻ ra miếng kẹo táo cuối cùng, để trên tay hai đứa trẻ rồi nói từ biệt: "Phía trước chính là nhà thợ rèn, ta muốn đi mua lưỡi hái các đệ đi đi thôi"
"Tỷ tỷ, người thật tốt, cảm ơn ngươi! "Tiểu ca ca vẫy tay với Điền Đào, trong mắt dâng lên một tầng hơi nước.
Điền Đào cảm thấy chỉ là một cái kẹo táo thôi, cũng không có gì đáng để tiểu hài tử cảm đông như vậy liền không sao cả cười cười, bước nhanh vào cửa hàng thợ rèn.
"Đại... ."
Nàng theo thói quen lại muốn nói đại thúc bỗng nhiên nhớ tới, đại thợ rèn người ta vẫn còn trẻ, nhưng nếu kêu đại ca lại cảm thấy không thích hợp. Rốt cục kêu như người ta đi "Đại thợ rèn, ta tới mua lưỡi hái."
Hoắc Trầm quay đầu nhìn nàng, liền buông xuống búa sắt trong tay, lau mồ hôi trên trán, bước nhanh tới: "Muốn lưỡi liềm cong đúng không? Nơi này có ba cái, ngươi tự chọn một cái đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)