Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Thiết Tượng Tiểu Mật Đào Chương 2: Có Đối Tượng Nào Kêu Ngươi Là Đại Thúc Sao?

Cài Đặt

Chương 2: Có Đối Tượng Nào Kêu Ngươi Là Đại Thúc Sao?

Nhìn nhìn nam nhân duy nhất trong phòng, há miệng thở dốc không chờ phát ra tiếng đã bị một màn trước mắt làm kinh sợ.

Nam nhân trước mắt phá lệ cao lớn đang từ lò bát quái bên cạnh lửa lớn hừng hực lấy ra đầu thiết nung đỏ bừng, ánh lửa chiếu rọi thanh ảnh cường tráng của hắn, cường tráng đến có mức doạ người. Hai cánh tay to lớn, cơ bắp nổi lên, cơ bắp như nắm tay to từng cuộn từng cuộn nổi lên, trước ánh lửa bóng loáng.

Hắn tay trâi cầm kìm sắt, xoay tròn cánh tay phải dùng cây búa sắt to mạnh mẽ gõ lên đầu thiết trên khối sắt lớn, cơ bắp trên người theo cây búa sắt rung rung lên xuống.

Người nam nhân này, toàn thân phát ra đạo lực cực to lớn cơ bắp cuồn cuộn khiến người khác rõ ràng cảm thấy một cỗ sức mạnh cực lớn đang toả ra. Ánh lửa chiếu rọi vào khiến sắc mặt của hắn phá lệ hồng hào, cây búa sắt gõ vào đầu thiết đỏ rực tia lửa bắn ra khắp nơi, mồ hôi cùng với tia lửa rơi xuống đất. Hán tử trong thôn đến mùa hè sẽ cởi trần, Điền Đào đối với nam nhân phía trên trần trụi cũng không có gì xa lạ, chính là nam nhân trước mắt quá tráng, cầm cây búa sắt cực lớn không có chút nào cố sức mỗi búa đi xuống, Điền Đào trong lòng liền sợ tới mức trên người run lên.

Hoắc Trầm cười cười, đi lên phía trước vài bước nhìn kĩ cô nương trước mặt.

Lông mày lá liễu cong cong, mi dài như cánh quạt đang hạ xuống, đôi mắt hệt như nước trong veo, cái mũi nho nhỏ, đôi mội hồng hồng nộn nộn đỏ như cánh hoa, còn làn da trắng nõn... Bộ ngực quả nhiên rất cao, eo nhỏ đường cong trên người lả lướt, trên mặt đỏ lên hắn không dám nhìn nữa.

Thiếu sót duy nhất chính là vóc dáng có chút nhỏ, còn không cao đến bả vai mình, nhưng mà không quan hệ xem màng tuổi không lớn, hẳn là có thể cao chút. Điền Đào rũ mắt không dám nhìn mặt người nam nhân trước mắt này, xem dáng người đã đủ doạ người rồi. Nàng đã im lặng an ủi chính mình tới tìm hắn mua hàng là chiếu cố việc làm ăn của hắn, hắn lại lợi hại như thế chắc sẽ không tuỳ tiện đánh người đi.

Nghĩ vậy, tiểu cô nương chắc chắn, mềm mại mở miệng: "Đại thúc, ngươi chính là thợ rèn Hoắc sao? Ta muốn đánh một lưỡi liềm cong."

Tiểu cô nương nói chuyện thanh âm đặc biệt dễ nghe, mềm mềm nhẹ nhẹ giống như cành liễu rũ phất phơ, Hoắc Trầm vừa mới vui vẻ, lập tức liền nghe rõ một tiếng kia kêu chính là "Đại thúc" giống như một tiếng sấm rền đánh hắn buồn tại chỗ.

Có đối tượng nào kêu ngươi là đại thúc sao?

"Ngươi... Ngươi muốn tới làm gì?"

Câu nói lế tiếp kia hắn không nghe rõ. Điền Đào lúc này mới ngẩng đầu, thấy rõ mặt người nam nhân trước mặt này. Màu da lúc mạch, khuôn mặt trơn bóng, đôi mắt đen nhánh thâm thuý, còn có đôi lông mày đậm, mũi cao thẳng cái cằm cương nghị... Hoá ra là người trẻ tuổi anh tuấn! Đặc biệt lúc nói chuyện lộ ra hàm răng trắng, thực sạch sẽ hấp dẫn người ta chú ý đến.

Điền Đào có chút ngượng ngùng, vừa rồi thế nhưng kêu người ta là đại thúc đấy. Tiểu Đào bán đồ ăn vặt đã hai năm, nàng cũng không phải nhìn như dạng thương nhân láu cá, mỗi khi thời điểm không biết nói gì nàng liền cười, mỉm cười ngọt ngào không ngừng. Trên mặt nàng có hai lúm đồng tiền khi cười rộ lên đặc biệt đẹp, tuổi lại nhỏ luôn kêu người khác là đại thúc đại thẩm, mọi người cũng sẽ không so đo với nàng.

Giờ phút này, nàng chính là như vậy theo bản năng cười, chỉ là thói quen mà thôi.

Hoắc Trầm lại rất không thích ứng, chưa bao giờ có một cái cô nương như vậy đối với hắn cười qua, cười hắn tâm hoảng ý loạn, không biết theo ai.

Điền Đào ngoài ý muốn phát hiện đại thợ rèn giống như mặt có chút đỏ, là bởi vì chính mình kia một câu "đại thúc"làm người ta ngượng ngùng đâu. "Ừm... Ta... Ta muốn đánh một lưỡi liềm cong"Hoắc Trầm tâm trí đag còn ở trên cao chưa có xuống dưới, nhưng mà hắn nghe rõ, muốn lưỡi liềm cong. Lưỡi liềm mọi người thường dùng được chia làm hai loại, loại lưỡi liềm cong cắt lúa mạch hạt

Kê tương đối nhanh nhưng là dễ bị thương chân, thường dùng loại này là người có kinh nghiệm làm ruộng lâu năm. Người trẻ cùng với nữ nhân đều dùng là loại liềm thẳng, cắt chậm hơn nhưng an toàn.

"Là ngươi dùng sao? Ngươi không sợ liềm cong cắt vào chân hả?"

Hắn thật sự nghĩ không ra tiểu cô nương như vậy cảnh tượng múa may dùng liềm cong cắt sẽ như thế nào.

"Không phải, là cha ta dùng, yêu cầu bao nhiêu tiền a? Ta khi nào có thể tới lấy?"

"Hoá rà như vậy nha. Bình thường lưỡi hái ba mươi văn, thêm lưỡi dao sắc là năm mươi văn, hiện tại đã có có sẵn, nàng có thể lấy đi."

Điền Đào sờ sờ túi tiền bẹp bẹp, rũ mắt nói: "Cha ta nói muốn bình thường là được, ta buổi chiều lại đến lấy đi, chờ ta bán xâu mứt táo với đường này đi, là có tiền rồi."

"Ừm, được."

Hoắc Trầm nhìn theo nàng yểu điệu bóng dáng đi ra ngoài, trong lòng thực mất mát. Hóa ra người ta chỉ là tới mua lưỡi hái thôi, cũng không phải đối tượng làm thân của hắn.

Điền Đào ra cửa, liền nhìn đến Trần gia thịt lợn bắt đầu bán thịt, người ta gọi chủ quán là Trần thịt lợn, cái đầy mặt dữ tợn, là một hán tử trung niên đầy dầu mỡ. Nhưng mà hắn còn thương nương tử, mua cho nương tử hắn xâu quả của Điền Đào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc