Điền Đào nhìn ba cái liềm cong bày biện chỉnh tề, giống nhau như đúc, trong lòng âm thầm tán thưởng, khó trách mọi người đều nói tay nghề thợ rèn Hoắc tay nghề tốt.
"Đều không khác lắm, liền lấy cái bên phải đi."
Điền Đào ngây thơ cười, buông rổ duỗi tay sờ tới hầu bao bên hông.
"Tiền, hầu bao của ta đâu rồi?"
Tiểu cô nương lập tức ngơ ngẩn, cúi đầu nhìn bên hông trống không, quay đầu nhìn phía sau, lại hoảng hốt sờ phía sau eo, thế nhưng thật sự không có hầu bao ở đó.
Trong nháy mắt, tiểu cô nương đang cười mỉm liền khóc nức nở: "Đại Thúc, ngươi giúp ta nhìn xem trên người ta có hầu bao hay không?"
Dưới tình thế cấp bách nàng lại kêu đại thúc, nâng hai tay lên, ở trước mắt Hoắc Trầm quay một vòng, sau đó, đôi mắt khẩn trương nhìn về phía thợ rèn.
Hoắc Trầm có thể hiểu được tâm tình của nàng bây giờ, tiểu cô nương này tám phần là làm mất túi tiền rồi, nhìn nàng gấp đến độ nước mắt đều rơi xuống, hắn quả thực không đành lòng nói cho nàng đáp án.
"Ngươi mau nói cho ta biết có hay không?" Điền Đào gấp đến độ dậm chân.
Hoắc Trầm không thể không thành thạt là lắc lắc đầu, đã thấy tiểu cô nương thất hồn lạc phách mà lui lại hai bước, mắt to ướt át ào ào chảy lệ: "Vừa rồi vẫn còn, ta đi một đoạn đường lại sờ một lúc... Ta biết rồi, là hai tiểu khất cái kia, là bọn họ trộm túi tiền của ta, hai tên vô lại..."
Nói còn chưa dứt lời, Điền Đào liền cất bước chạy nhanh ra ngoài, một đường điên cuồng chạy, hỏi thăm khắp nơi, có ai thấy hai tiểu khất cái kia hay không?
Hoắc Trầm muốn khuyên nàng đừng tìm, nếu bị trộm thật người khẳng định đã sớm chạy mất, sẽ không cho nàng có cơ hội đuổi theo, chính là tiểu cô nương chạy nhanh như bay hắn căn bản không thể ngăn lại. Khách đi rồi, thợ rèn tiếp tục làm việc, trong lòng lại không an ổn, không biết tiểu nha đầu ngốc nghếch kia có thể hay không vì chuyện này mà luẩn quẩn trong lòng, mà làm ra chuyện ngốc gì không?
Hẳn là không thể nào đi? Một rổ đầy xâu quả kẹo táo kia phỏng chừng cũng bán không được mấy văn tiền. Đại thờ rèn một bên an ủi chính mình, một bên không nhịn được ra ngoài thăm dò nhìn quanh. Qua hồi lâu, rốt cuộc nhìn thấy tiểu còn nương đang mất hồn đi tới, chậm rì rì đi tới. Hoắc Trầm buông lỏng búa sắt trong tay, chủ động lên đón: "Người tìm được hầu bao rồi sao?"
Tiểu cô nương gắt gao cắn chặt môi, không nghĩ trên đường cái khóc lên sẽ bị người ta chế giễu. Hiện tại hắn vừa hỏi lại không nhịn được mà thút tha thút thít nức nở khóc: "Ta về sau không bao giờ thương hại những tiểu khất cái kia nữa, làm người tốt không được bâo đáp, ta tặng không cho bọn họ một câi kẹo táo ăn, bọn họ thế nhựng trộm hầu bao của ta, quá đáng giận. "
Tiểu Đào khóc lóc cầm rổ của mình, một bên gạt nước mắt một bên nói: "Hôm nay ta trước không mua lưỡi hái, hôm nào có tiền ta lại quay lại"
Tiểu cô nương cực lục khắc chế bản thân không khóc thút thít, khi nói chuyện cái mũi hít hít, bả vai cũng vì thế run run nhè nhẹ, một bộ là hoa lê trong mưa, chọc cho người ta cảm thấy đau lòng.
Hoắc Trầm gãi gãi đầu, không biết khuyên bảo nàng thế nào mới tốt. Hắn ăn nói vụng về vốn dĩ sẽ không an ủi người khác, huống chi là an ủi một tiểu cô nương không quá quen biết. Hắn nhìn thoáng qua lưỡi hái trên bàn, cao giọng nói: "Ngươi là người thôn nào? Ngươi nếu cần dùng gấp, liền cầm đi đi. Về sau có tiền trả lại cho ta là được, ta tin được ngươi."
Điền Đào sửng sốt, bước chân đã ra đến cửa lại xoay trở về.: "Thật vậy chăng?"
Điền Đào do dự một chút, vẫn là nhận lấy lưỡi hái, thần sắc nghiêm túc cúi mình cảm tạ Hoắc Trầm: "Cảm ơn ngươi, nhà ta ở Điền gia thôn, ta gọi là Điền Đào, mỗi ngày lên trấn này bán xâu quả, kẹo táo, đã bán hai năm nay, ngày mai sau giờ ngọ ta sẽ tới, ta nhất định sẽ trả lại ngươi tiền. "
Tiểu cô nương không khóc nữa, tâm tình Hoắc Trầm cũng đi theo nhẹ nhàn không ít, hàm hậu cười cười: "Không có việc gì, không cần cảm tạ, ngươi mau về nhà đi thôi, bằng không cha mẹ ngươi sẽ đợi đến sốt ruột."
Điền Đào dùng sức gật đầu, mỉm cười ngọt ngào lại hướng Hoắc Trầm cúi chào, liền vui mừng cầm lưỡi liềm ra cửa. Đi được vài bước, nàng cảm thấy về nhà như thế không ổn, sáng sớm nương làm đồ ăn vặt là đã đếm đủ tính là có thể bán được năm mươi văn tiền, có khi tìm được khách hàng mua nhiều, nàng sẽ tặng một hai viên kẹo táo. Nhưng mà, tổng số ít nhất sẽ ít hơn tầm hai ba văn tiền, không có khả năng mua một lưỡi liềm liền thừa ra hai mươi văn đều không có thừa ra.
Đi đến cửa hàng nước tương Thái gia, Điền Đào liền dừng bước, hít thật sâu một hơi, lấy hết can đảm đi vào: "Bà bà, có thể cho ta mượn ngài hai mươi văn tiền không? Về sau mỗi ngày trả ngài năm văn tiền được không?"
Thái lão nương đang thu thập hộp tiền, thấy Điền Đào đột nhiên hỏi như vậy lại thấy trên mặt nàng có nước mắt, liền quan tâm hỏi: "Tiểu Đào, ngươi làm sao vậy? Có phải đã khóc hay không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



