Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Thiết Tượng Tiểu Mật Đào Chương 26: Đầu Óc Người Này Bị Sao Vậy?

Cài Đặt

Chương 26: Đầu Óc Người Này Bị Sao Vậy?

Nghĩ đến đây, hắn vội vàng xoay người lại, cầm búa sắt lên gõ vài cái làm như đang rất bận rộn.

Tiểu Đào đúng là có chút bực bội, đầu óc người này bị sao vậy? Như vậy còn không hiểu ra đây, mình tới hậu viện nhà hắn như vậy rất không thích hợp. Tuy rằng có chút bực mình nhưng là trong lòng xét cho cùng, vẫn đau lòng cho hắn một chút.

Vào đến phòng phía tây, nàng hơi sửng sốt một chút, nguyên bản trên giường đất đều không có đệm chăn. Tiểu Đào lại có chút buồn bực, tên này như thế nào lại thường xuyên đổi phòng ngủ đây, vừa đến phòng phía đông mới phát hiện đệm chăn của hắn được gấp gọn gàng ở một chỗ. Lần này Tiểu Đào hiểu rõ, vừa đến mùa thu trời hơi lạnh, hai ngày nay trời mát hơn, cảm giác mùa hè khô nóng oi bức đã rời đi, xem ra thợ rèn thân thể tốt cũng muốn ra giường đất ấm áp ngủ nha, phòng này gần với phòng bếp, giường này hẳn là so với phía tây càng ấm. Tiểu Đào múc một chậu nước, thật nhanh liền làm xong một nồi mì sợi. Biết lượn cơm của hắn ăn nhiều, Tiểu Đào liền nấu một nồi mì sợi thật to.

Từng sợi mì từ trong nước mì sôi sùng sục nổi lên, Tiểu Đào liền lấy đũa đảo cho mì không bị dính vào nhau, làm cho hơi nước bay lên càng nhiều.

Hoắc Trầm đứng trước lò lửa, bên cạnh là cửa sau vào hậu viện, bên ngoài là đang nhìn xem sắt dài được nung như thế nào, nhưng thật ra là đầu óc tâm trí đều đang bay đến hậu viện hướng bóng dáng đang bận rộn trong bếp kia.

Trên nóc nhà khói bếp bay lên, trong phòng bếp hơi nước tràn ngập, Hoắc Trầm bỗng nhiren cảm giác được không khí đã lâu hắn không được cảm nhận---không khí có gia đình.

Hắn trở lại nơi này hai tháng, tuy rằng bài trí trong phòng đều không có thay đổi, chính là cha nương đều không còn, liền nghĩ mỗi ngày đều kiếm nhiều tiền, hắn vẫn như cũ không cảm nhận được ấm áp vui sướng. Lần trước Tiểu Đào hàm thịt cho hắn, hắn thật sự vui vẻ, lại không giống như bậy giờ chỉ được đứng nhìn nàng trong bếp bận rộn xa như vậy. Sân lớn, lại cách hai phòng kỳ thật hắn cũng không nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn kia, chính là hắn biết, tiểu cô nương ở trong bếp đang vì hắn mà chuẩn bị cơm trưa mà vội tới vội lui. Hắn ngẫu nhiên sẽ thấy bóng dáng nhỏ xinh kia loé qua cửa sổ một cái, trong lòng hắn chính là một trận rung động.

"Thợ rèn Hoắc, ta vừa đặt của ngươi một cái cuốc đã làm xong rồi sao?"

Một hán tử đi đến, đối với Hoắc Trầm nói một tiếng. Thấy hắn không có phản ứng, người kia đành phải đi ra phía trước hai bước, duỗi tay vỗ lên vai hắn: "Thợ rèn Hoắc..."

Hoắc Trầm đầu óc đang miên man suy nghĩ, không chú ý đến có người đột nhiên tới vỗ lên vai hắn. Hắn sợ tới mức mãnh liệt xoay người lại, từ bản năng tự vệ bàn tay to giơ lên túm lấy tay người kia, còn thiếu chút nữa đã hất ngã người kia xuống đất.

"Thợ rèn Hoắc... Ngươi, ngươi làm sao vậy?"

Hán tử kia cũng bị Hoắc Trầm làm cho hoảng sợ không nhẹ.

"Không... Không có gì."

"Tiểu Đào, người đến họp chợ đều không còn nữa, người đến lấy cuốc cũng lấy rồi, ta không có khoá cửa, chỉ là đóng lại, ta ở chỗ này nhìn nếu có người tới ta liền chạy ra trước ứng phó, nếu có người hỏi ta liền nói tới hậu viện ăn cơm muội xem như vậy có được không?"

Hoắc Trầm lộ ra ánh mắt long lanh, tràn đầy chờ mong nói.

Nam nhân cao lớn cường tráng như vậy, trên người cơ bắp cuồn cuộn, lại thật cẩn thận mà cười nịnh nọt với nàng, dúng ánh mắt thấp thỏm nhìn nàng. Hồi tưởng lại lúc trước, chính mình bị hắn doạ sợ đến nỗi không dám nói một lời, Tiểu Đào cười cười: "Có cái gì mà không được, vừa lúc mì sợi chín rồi, ta còn muốn ra phía trước gọi ngươi đó, mau ăn đi, ta rốt cho ngươi chén nước mát."

Được Tiểu Đào cho phép, Hoắc Trầm đặc biệt cao hứng, hắc hắc mà cười đi đến nhìn nàng. Hai cánh tay trắng nõn, bàn tay nhỏ bé mềm mại, tay phải cầm vợt bằng tre, tay trái đỡ lấy bồn gỗ, vớt mì đang sôi dùng sục trong nồi rư ngoài bỏ bào bồn gỗ.

Hơi nước theo động tác của nàng phiêu phiêu đãng đãng, khuôn mặt nhỏ của Tiểu Đào bị hơi nước hun đỏ ửng lên. Hoắc Trầm nhìn nàng chằm chằm trong lòng nghĩ: Nếu hoa đào có thể ăn, sợ cũng không ngọt bằng khuôn mặt nhỏ này của Tiểu Đào.

Tiểu Đào trụng mì sợi qua nước lạnh, dùng đũa vớt ra một chén lớn, lại múc hai muỗng tương đậu rải lên trên, cầm chắn bưng đến bàn bát tiên: "Hoắc đại ca, mau tới nếm thử xem sao."

Thấy phía sau không có động tĩnh gì, Tiểu Đào nghi hoặc mà quay đầu lại, đã thấy bộ dáng Hoắc Trầm như đang lọt vào sương mù, ngây ngốc không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Hoắc đại ca mau tới ăn nhanh nha, ngươi còn đứng đấy làm gì?"

Tiểu Đào nâng tay lên lau đi mồ hôi bên thái dương.

Hoắc Trầm đang đứng đó ngẩn ngơ bỗng phản ứng lại, chạy về phía tây phòng, dùng bột bồ kết rửa sạch tay, giặt sạch sẽ khăn rồi đưa cho Tiểu Đào: "Tiểu Đào, muội chắc rất mệt đi, muội lau mặt đi. Khăn này ta đã giặt qua vài lần rồi rất sạch."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc