Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Thiết Tượng Tiểu Mật Đào Chương 27: Tiểu Đào, Muội Thật Đẹp!

Cài Đặt

Chương 27: Tiểu Đào, Muội Thật Đẹp!

"Được." Tiểu Đào không khách khí mà tiếp nhận lấy khăn, cầm lấy lau mồ hôi.

Hoắc Trầm chậm rãi ngồi lên ghế, nhìn khăn được nàng lau trên trán, thái dương, trên cằm chậm rãi lướt qua cổ, cảm giác buổi tối hôm đó lại trở về, hắn theo bản năng khép chân si ngốc nhìn nàng, lầm bầm nói: "Tiểu Đào, muội thật đẹp!"

Mặt nhỏ của Tiểu Đào đỏ lên, gục đầu xuống, che đi vẻ mất tự nhiên trên mặt, nhưng khoé miệng lại cong cong, có tiểu cô nương nào không thích được người khác khen đâu. Hơn nữa nàng biết, thợ rèn Hoắc cũng không phải là có ý định đùa giỡn như bọn lưu manh đầu đường kia, hắn là chân thành khen nàng. "Ngươi rốt cuộc có ăn không nha? Vừa rồi còn không phải kêu đói sao, ta khổ cực làm cho ngươi, ngươi lại không chịu ăn. Ngươi nếu như vậy lần sau ta không làm nữa."

"Ta ăn ta ăn mà, ai nói ta không ăn, ta sắp chết đói rồi."

Hoắc Trần nhanh chóng cầm bát lên, gắp một đũa mì to lên hạ miệng thật to cho mì vào miệng: "Thơm! Thật thơm! Ngon thật, thật sự rất ngon!"

Tiểu Đào biết tay nghề của mình vãn không tồi, được khen ăn ngon như vậy cũng là có trong dự kiến của nàng, lại nhìn bộ dáng ăn ngấu nghiến của hắn mà buồn cười, lại đoạt đôi đũa từ tay hắn, hờn dỗi nói: "Ngươi ăn như vậy mà có thể thấy ngon sao? Sao không để mặt ngươi với tương trộn đều lên luôn đi?"

Thấy tay nhỏ ngay trước mặt, giúp hắn trộn đều bát mì sợi lên. Theo đông tác của nàng từng sợi mì trắng trắng mềm mềm được bọc trong váng dầu cùng thịt vụn. Hoắc Trầm bị nàng đoạt đôi đũa trong tay, đành để hai tay lên bàn, lẳng lặng nhìn bàn tay nhỏ bé kia đang đảo qua đảo lại mì trong bát của mình.

Bỗng nhiên, đáy lòng hắn vừa động nhìn xem sợi mì, lại nhìn ngón tay tinh tế trắng nõn lại mềm thật giống như mì sợi kia vậy. Mà hắn tay vừa to lại không trắng như nàng nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng giống như đống thịt vụn kia. Lòng bàn tay hắn ngưa ngứa, làm cho hắn có chút run rẩy, đôi tay này cũng không biết làm sao vậy, trước kia chỉ biết nắm cây búa lớn to mà làm việc, bây giờ tự nhiên đặc biệt muốn sờ thử bàn tay mềm mềm trắng trắng kia một chút, nhớ tới lần trước bàn tay nàng để trong lòng bàn tay mình tựa hồ đã rất lâu rồi không nhớ rõ cảm giác nữa, lâu đến mức tâm đều khó chịu, muốn được chạm nhẹ một lần nữa.

Lần trước chỉ là sợ soạng trên mu bàn tay, lúc này hắn muốn cần ngón tay nàng, muốn cùng nàng mười ngón tay đan vào nhau.

Rõ ràng hắn biết mình không thể làm như vậy, nhưng lại không nhịn được mà mơ tưởng: Có thể một ngày nào đó hắn cũng có thể làm như vậy hay không.

Hoắc Trầm một hơi ăn ba chén lớn, thời điểm buông chén thoải mái thở dài một hơi: "Ăn ngon..."

Tiểu Đào khanh khách cười không ngừng: "Hôm nay ngươi đã nói bao nhiêu lần ăn ngon rồi?"

Hoắc Trầm xoa bụng tròn vo, hắc hắc cười: "Thật sự ăn ngon nha, đây là tự nhiên nói ra, chứ không phải ta cố ý nói ra."

Tiểu Đào vốn dĩ không tính ở lại nhà hắn ăn cơm, hôm nay đi họp sớm hết hàng nhanh, về nhà hoàn toàn có thể ăn cơm, chính là Hoắc Trầm nào chịu như vậy, bắt buộc nàng phải ăn một chén lớn mới bằng lòng bỏ qua.

Tiểu Đào tuy rằng ăn ít, nhưng nàng ăn chậm nhai kĩ nuốt chậm, hai ngươi cơ hồ là đồng thời ăn xong. Nàng vươn tay nhỏ lấy đi cái chén của Hoắc Trầm, sau đó chồng lên nhau mang đi để rửa.

"Tiểu Đào, để ta rửa, muội vừa nấu cơm lại còn rửa chén, làm ta ngại quá!"

Hoắc Trầm cười cười trên mặt đều là vẻ ta đây đã được món hời lớn.

Hoắc Trầm cũng không có vội vã quay trở lại làm việc ngay, mà chuyên chú nhìn Tiểu Đào.

"Làm sao, ngươi có phải hay không sợ ta rửa không sạch, muốn kiểm tra lại một chút không?"

Tiểu Đào hôm nay bán hàng hết nhanh vốn tâm tình cũng đang tốt, lại được ăn no cũng không vội vã về nhà, ở đây đơn giản cùng hắn trêu chọc hai câu.

Hoắc Trầm sợ tới mức vội vàng xua tay: "Sao có thể? Ta tuyệt đối tin tưởng muội rửa sạch rồi, khẳng định do với ta rửa còn sạch hơn, ta đây là... Là đang khen muội..."

Tiểu Đào đương nhiên biết đây là hắn đang khen nàng, nhưng mà đây là cố ý cùng hắn nói đùa một chút.

Trong chậu còn thừa một ít bột, nàng lấy ra để trên thớt, mở tủ quen tay tìm được cán bột to mà trước đã dùng, muốn cán bột thành một vòng tròn lớn. "Tiểu Đào, muội có mệt hay không? Nếu không ta làm đi, muội ra bên cạnh nghỉ ngơi một lát."

Tiểu Đào kinh ngạc nhìn nam nhân đứng ở cửa, đây là như thế nào a? Vừa muốn rửa chén, lại còn muốn cán bột, giống như hắn đặc biệt thích làm việc nhà a: "Được, vậy ngươi tới cán bột đi, cán xong xoa chút dầu cùng muối lên mặt, sau đấy thì chia làm năm phần, nướng lên là xong rồi, ta về đây."

Hoắc Trầm vốn đang vui sướng đi lên trước mấy bước, đang muốn nhận cán bột trong tay nàng, nghe Tiểu Đào nói vậy vội vàng dừng bước chân lại, lùi nhanh ra cửa: "Đừng... Đừng nha, ta không muốn làm nữa, muội mau làm đi, ta nhìn muội làm."

"Ngươi không đi làm việc đi, nhìn ta làm gì? Sợ ta trộm đi cái nồi của ngươi sao?"

Tiểu Đào dẩu miệng, nghi hoặc trừng mắt nhìn hắn một cái.

Hoắc Trầm cười ha ha, thật sự không muốn đi chút nào, hắn muốn ở đây ngắm nàng nha. Chính là trời không theo ý người, cửa sắt trên tiệm vang lên hắn không muốn đi cũng phải đi, tiến lên cửa hàng tiếp đón khách nhân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc