Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ha ha ha..."
Trần thịt lợn cao hứng cười không ngừng, mặt đầy vui sướng, vui vẻ đến tận xương cốt đều thoải mái.
Hoắc Trầm có chút cô đơn, người xưa thường nói nhân sinh có hai đại hỉ sự đó là đề kim bảng vàng cùng động phòng hoa chúc, Trần gia chờ đợi đề kim bảng vàng có lẽ mùa thu này sẽ thành hiện thực, mà chính mình chờ động phòng hoa chúc thôi, thì lại không biết bao giờ có thể thực hiện đây? Họp chợ lần này, tất cả mọi người đều bận rộn, Tiểu Đào mở hàng đã bán được bốn mươi văn, còn lại đến giữa trưa liền bán hết được bốn mươi văn, không để dư lại cho Hoắc Trầm. Thời điểm Tiểu Đào quay lại tiệm thợ rèn, đang đứng trong đó có ba hán tử nông gia, bọn họ là tới lấy lưỡi hái, mà Hoắc Trầm chính là thừa dịp sắt được nung đỏ trong lò, đánh ra một cái cuốc. Lau trán một cái, quay ra nói với Tiểu Đào: "Tiểu Đào, trên bàn là lưỡi hái của bọn họ, muội giúp ta thu chín mươi văn tiền đi."
"Được!"
Tiểu Đào ngoan ngoãn nghe lời để rổ sang một bên, nhận tiền đồng từ ba hán tử, nghiêm túc đếm đếm rồi để và hộp tiền.
"A, được!"
Tiểu cô nương lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, vui mừng mà nở nụ cười, đôi mắt to tròn long lanh sáng ngời, vừa ngọt ngào vừa xinh đẹp.
"Tiểu Đào, kia... Trong nhà bánh nướng lớn ăn xong rồi, thịt hầm kia ăn cũng hết rồi, có thể... Muội có thể giúp ta... Giúp ta làm một nồi nữa được không?"
Thợ rèn gãi gãi đầu, da mặt dày nói.
Hắn biết Tiểu Đào da mặt mỏng, lần trước là mưa to không có ai tới, nàng mới chịu giúp hắn.
Hôm nay, nhờ nàng làm giúp một lần nữa kì thật trong lòng nàng chắc cũng không vui. Kì thật, hắn đã rối rắm cả một buổi sáng, trong lòng đặc biệt muốn Tiểu Đào tới giúp hắn làm cơm trưa, chính là lo lắng bị từ chối. Cuối cùng vẫn không nhịn được, đã nói ra lời trong lòng.
Nói xong, liền sợ hãi mà nhìn Tiểu Đào với ánh mắt cầu xin. Nam nhân cao lớn cường tránh như vậy lại làm ra bộ mặt đáng thương, thấp thỏm chờ đợi Tiểu Đào trả lời.
Ngày họp chợ hôm nay quá nhiều người, Tiểu Đào không nghĩ sẽ đi ra hậu viện nhà hắn. Nàng cắn cắn môi nói, tính toán muốn từ chối: "Hoắc đại ca, ta..."
Nói còn chưa dứt lời, đã thấy bộ dáng tội nghiệp của Hoắc Trầm. Tiểu Đào đột nhiên có một chút mềm lòng, bởi vì nhớ tới lời cha nói trước kia Hoắc Trầm bị người ta bắt nạt như vậy chính vì nguyên nhân như thế hắn mới không dám cưới thê tử vào cửa. Tiểu Đào cảm thấy Hoắc đại ca là người tốt, người tốt thì nên gặp lành, ông trời không nên trừng phạt hắn như vậy.
"Hoắc đại ca, ngươi muốn ăn cái gì?"
Tiểu Đào nhẹ giọng hỏi.
"Tiểu Đào, muội nguyện ý giúp ta làm sao!"
Hoắc Trầm vui mừng khôn xiết. Tiểu Đào hơi xấu hổ gật gật đầu: "Nhưng mà, ngươi đừng cho người khác đến hậu viện."
"Được, được ta khoá cửa lại, không bán nữa, ai vào cũng không được."
Hoắc Trầm bước đi nhanh ra, muốn ngay lập tức đóng cửa tiệm.
"Đừng nha." Tiểu Đào vội vàng ngăn lại: "Ngày họp chợ lớn như vậy ngươi đóng cửa tiệm người ta sẽ nghĩ như thế nào?"
Hoắc Trầm lập tức chân tay có chút luống cuống, gãi gãi đàu, ngập ngừng nói: "Kia... Vậy muội nói phải làm thế nào bây giờ? Ta đều nghe muội."
"Ngươi cứ như bình thường làm việc, không phải có người muốn lấy cuốc sao? Ngươi chờ hắn tới lấy cuốc, ta đi làm cho ngươi chút mì, vừa vặn bây giờ có tương đậu, để tương đậu lên mì cũng khá ngon, lại làm một ít bánh nướng, ngày mai ta mang cho ngươi chút hành ngâm lại đây cuốn ăn."
Tiểu Đào để rổlên tay lấy ra một bình tương đậu, cảnh giác nhìn qua cửa, thấy không có ai đi đường lúc này mới bước nhanh ra phía hậu viện.
Kỳ thật Hoắc Trầm cũng không muốn ở chỗ này trông cửa tiệm, hắn cũng muốn đi hậu viện, chính mắt nhìn Tiểu Đào làm mì sợi, ngẫm nghĩ một phen liền chạy ra cửa sau hô một tiếng: "Tiểu Đào, lát nữa..."
Tiểu Đào quay lại nhìn, dẩu miệng nhỏ, giận dữ nhìn hắn: "Ngươi kêu cái gì, sợ người ta không biết sao?"
Hoắc Trầm sợ tới mức rụt lại, hắn không muốn chọc Tiểu Đào mất hứng, chỉ là muốn hỏi sau khi người lấy cuốc đi rồi, người đến chợ cũng ít rồi, hắn có thể khoá cửa tiệm được không rồi ra hậu viện nhóm lửa cho nàng. Tiểu cô nương liếc mắt trừng hắn một cái, trái tim nhỏ bé của hắn run lên hai cái. Không dám nói nhiều thêm nửa câu, nhỡ nàng đổi ý không ở lại nữa, người khóc không phải là hắn sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


