Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoắc Trầm Rốt Cuộc Điều Chỉnh Tốt Tinh Thần Cùng Thân
Thể, nghe thấy mùi thơm, miệng lưỡi sinh tân, liền tò mò thăm dò nhìn về phía trong nồi. Thịt ba chỉ nguyên bản là đỏ trắng đan xem lẫn nhau mà giờ phút này, lại như được bọc một tầng mật ong, nâu nâu sáng bóng.
Hoắc Trầm cảm thấy quả thật thần kì, dùng ánh mắt khiếp sợ sùng bái nhìn về phía Điền Đào: "Tiểu Đào, muội có phải hay không dùng phép thuật? Như thế nào thịt cho vào nồi lại thành như thế này?"
Điền Đào chuyên chú đảo thịt trong nồi, cũng không nhìn hắn, chỉ thuận miệng đáp: "Làm sao vậy? Khó coi sao?"
"Không phải khó coi mà là quá đẹp, Thái bà bà xào thịt màu sắc đen tuyền, trước kia nương ta có hầm thịt chính là mặn, giống như không nùi vị gì khác. Sư nương ta cũng thích hầm thịt, Nhưng người hầm xong thịt trắng bóng, càng khó nhìn."
Hoắc Trầm ngồi ở ghế nhỏ tiếp tục nhóm lửa. Điền Đào bị hắn chọc cho nở nụ cười: "Đây là ta học biện pháp của nương ta, đun đường tới khi có màu nâu đỏ, người khác bình thường sẽ không nghĩ ra loại thủ pháp này, cách làm truyền thống của chúng ta ở đây chính là đổ nhiều nước tương, hầm ra thì chính là bộ dáng đen tuyền giống Thái bà bà làm. Kì thật nếu muốn ăn ngon hơn, hẳn là nên chiên thịt lên trước, nhưng làm như vậy sẽ lãng phí một chút dầu. Ta cảm thấy vẫn là trực tiếp xào lên, tuy rằng hương vị còn kém một chút, nhưng là không thể lãng phí nha."
Người ta một mảnh hảo tâm, giúp mình tiết kiệm, Hoắc Trầm cũng ngượng ngùng nói Điền Đào cái gì. Chính là trong lòng hắn kịch liệt phản đối cách làm này, còn không phải là lãng phí một chút mỡ lợn thôi ư, tính là cái gì, chỉ cần ăn ngon là được rồi, không phải sao?
Thịt xào lên không sai biệt lắm, Tiểu Đào liền đổ thêm nước vào trong nồi, hắn nhanh chóng rút củi trong lò, để nhỏ lửa để hầm, nàng liền vội vàng đi xử lí cà tím. Tiểu Đào cũng không có dùng dao cắt hay làm gì khác, mà chỉ dùng tay nhỏ xé cà tím ra ném vào trong nồi.
Hoắc Trầm khó hiểu hỏi: "Dùng dao cắt không phải bớt chút sức sao? Có phải muội thấy dao nặng quá hay không, dùng không được?"
Liên quan đến nghề nghiệp, đại thợ rèn lập tức nghĩ đến việc đánh cho Tiểu Đào một con dao tốt.
Điền Đào chuẩn bị cán bột quay lại: "Không phải dao dùng không tốt, xé cà tím như vậy sẽ càng ngon miệng."
Tìm trong tử chén ra một chày cán bột cực lớn, Điền Đào vén tay áo tới tận khuỷu tay, lộ ra một đoạn cánh tay trắng nõn. Tiểu cô nương xinh xắn, đôi tay đang đè lên chày cán bột vừa thô vừa lớn, cánh tay trắng nõn theo chày cán bột trước sau di động, một cục bột lớn nhanh chóng bị cán thành một vòng tròn lớn.
Điền Đào bôi chút mỡ lợn trên mặt bánh lại rắc chút muối lên, muốn dùng chút hoa tiêu lại có thể chế được ra chút ngũ vị hương bôi lên mặt, lại sợ Hoắc Trầm ăn không quen mùi vị này, liền từ bỏ, trực tiếp cho dầu muối làm loại bánh nướng đơn giản nhưng là loại lớn.
"Thơm quá, Tiểu Đào, muội làm bánh thôi sao cũng có thể thơm như vậy? Một cỗ mùi thịt, để ta nếm trước một chút."
Lấy một cái bánh nướng loại lớn ra, mềm mềm xốp xốp nóng hầm hập, đặt ở trên nắp nồi. Hoắc Trầm không chờ đợi được liền với tây cầm lên nóng đến mức hắn liên tục thổi khí rồi lại cắn nhanh vào miệng.
Điền Đào bất đắc dĩ trợn trắng mắt nhìn, nhỏ giọng trách mắng: "Ngươi có đói đến mức như vậy sao? Cũng không sợ làm bỏng đầu lưỡi sao? Còn có ngươi đã rửa tay chưa?"
Bị răn dạy như vậy nhưng Hoắc Trầm cũng không có tức giận mà lại cười. Vô cùng cao hứng nuốt miếng bánh lớn trong miệng xuống, đi vào phòng ngủ rửa tay.
Rất nhanh, Điền Đào liền nướng xong mười cái bánh, trong nồi cà tím hầm thịt cũng chín mềm, mở nắm nồi, trong nhà mùi thịt bay ra càng nhiều. Hoắc Trầm duỗi hai bàn tay to, ở trước mặt Điền Đào lắc qua lắc lại: "Nhìn! Ta đã rửa sạch rồi bây gời có thể ăn chưa?"
Điền Đào buồn cười, nam nhân cao lớn thế này lại làm ra hành động giống như hài tử như vậy. Hắn thay một bộ trường bào văn nhã, không giông như bình thường lộ ra cơ bắp to lớn, cho người ta có cảm giác, vừa vững chắc vừa an toàn.
"Hoắc đại ca, ngươi mau thừa dịp còn nóng mau ăn đi, nếm thử tay nghề của ta. Nhưng mà, ngươi cũng đừng hy vọng quá cao, bằng không, ta sợ ngươi thất vọng."
Điền Đào đứng bên cạnh bàn, thoáng có chút khẩn trương, rốt cuộc đã thật lâu rồi chưa có làm thịt hầm, sợ không nắm giữ được lửa tốt, liềm làm ra không tốt.
Hoắc Trầm khó dằn nổi mà gắp lên một miếng thịt bỏ vào trong miệng, béo mà không ngấy, ngọt mà không dính, mặn mặn thơm thơm, hương vị lại vừa đủ.
"Ăn ngon, ăn quá ngon, ta sống đến bây giờ còn chưa bao giờ ăn qua món thịt hầm nào ngon như vậy. Tiểu Đào, muội thật đúng la ân nhân của ta, gặp được muội đúng là ta có phúc khí mấy đời!"
Hoắc Trầm kích động đến mức không biết nói gì cho phải, Điền Đào che miệng cười khẽ.
"Tiểu Đào, muội mau ngồi xuông ăn nhanh, nhìn làm gì, mau ăn, mau ăn"Hắn tiếp đón đến thập phần nhiệt tình, Điền Đào lại có chút ngượng ngùng, rốt cuộc đây là thịt, đồ ăn của người ta, mặt mũi của người ta, chính mình làm có chút việc liền nghênh ngang ăn thịt hầm của người ta có chút xấu hổ.
Không chịu nổi Hoắc Trầm luôn khuyên, Điền Đào đành phải ngồi xuống, cùng hắn ăn một bữa cơm trưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


