Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điền Đào cầm miếng rửa cọ thành nồi đánh tan bóng hình trong nồi, còn rửa sạch sẽ cái nồi. Hoắc Trầm còn chưa có trở về, nàng liền múc chút mỡ ở thành nồi xoa nhẹ lên.
"Tiểu Đào, muội muốn chưng màn thầu sao?"
Hoắc Trầm xách một khối thịt ba chỉ to vào cửa.
"Bây giờ không có bột lên men, muốn chưng màn thầu cũng không chưng ra được, ta muốn làm cho ngươi mấy cái bánh mì loại lớn."
Điền Đào quay đầu lại nhìn nhìn khối thịt to trên tay Hoắc Trầm hơi hơi mỉm cười, "Sao ngươi lại mua khối thịt to như vậy chứ? Đủ để ăn được mấy ngày rồi?"
"Không có việc gì, muội đều làm cả đi, hôm nay ăn không hết, thì mai lại ăn tiếp, hai ngày nay trời mưa mát trời thịt không hư được. Còn có hôm nay ta mua nhiều thịt, Trần thịt lợn tặng ta hai trái cà tím cùng củ hành to, còn có một củ gừng là ở trong phòng bếp nhà hắn lấy tới, hắc hắc, hắn nói như vậy hầm thịt ăn càng ngon."
Hoắc Trầm sắp không nhịn được thèm đến mức sắp chảy nước miếng.
"Ngươi không có nói với hắn, ta ở nhà ngươi nấu cơm đi?" Điền Đào lo lắng hỏi.
"Đương nhiên ta không có nói ra, sao ta có thể nói ra muội chứ, nếu bọn họ cũng biết muội nấu ăn ngon, về sau cũng đi tìm muội thì làm sao bây giờ?"
Hoắc Trầm lo lắng một tay trù nghệ của Điền Đào bị lộ, lỡ như nhà khác cũng tìm nàng đến nấu cơm, làm sao hắn buông bỏ mà dâng lên được, hắn muốn chiếm Tiểu Đào làm của riêng. Nam nhân này nội tâm thật quá thành thật, Điền Đào không khỏi bật cười khúc khích. Nàng lo lắng bị người ta dị nghị, mà Hoắc Trầm lại lo lắng người ta đoạt nàng làm đầu bếp, làm sao có thể chứ?
Điền Đào duỗi tay ra nhận lấy thịt, trong lúc lơ đãng thoáng nhìn thấy bọt nước chảy trên ngực hắn, quần mỏng manh vì dính nước mà dính chặt vào chân, trong lòng căng thẳng. Y phục mùa hè vốn là rất mỏng, mà Hoắc Trần ngày ngày ở cạnh lò rèn, y phục đều là loại mỏng tiện hoạt động nhất, bây giờ bị nước mưa dính vào trên người, hiện ra cơ đùi tráng kiện, đôi chân dài thẳng tắo, mấu chốt là ở chỗ phình lên chỗ bụng dưới kia thật sự là làm cho người ta cay cả mắt.
Nàng hậu tri hậu giác nhớ tới, chính mình cũng một đường chạy như điên tới, y phục cũng sẽ không vào người như thế này đi?
Khuôn mặt trắng nõn của tiểu cô nương ngay lập tức hiện lên hai rặng mây đỏ, đặt thịt vào trong chậu nước, ổn định tâm thần suy nghĩ: Còn tốt, bởi vì khom lưng che rổ, trước ngực không có bị ướt, chỉ là sau lưng ướt đẫm, vậy là không có việc gì.
"Hoắc đại ca, ngươi đến cạnh lò rèn hong khô một chút đi, đều ướt cả rôi."
Nàng cúi đầu rửa thịt sạch sẽ rồi để lên trên thớt, cắt thành từng miếng nhỏ, cũng không dám liếc nhìn thêm hắn lần nào nữa.
Hoắc Trầm lúc này còn chưa ý thứ được điều đó, đĩnh đạc ngồi ở ghế nhỏ trong bếp: "Ta tới giúp muội nhóm lửa, như vậy lúc cơn chín, quần cũng khô."
Chính là hiện tại bất đồng, ở phòng bếp, trai đơn gái chiếc ở cùng một chỗ đã là thập phần không đúng đắn rồi. Hắn lại còn vai trần, lộ ra ngực, quần ướt mỏng dính chặt lấy chân...
Ai nha! Điền Đào quả thực có chút hối hận đáp ứng hắn tới nấu cơm giúp hắn.
Hoắc Trầm cúi đầu xuống nhìn xem trên người mình, giật mình phát hiện quần dính trên đùi, sợ tới mức hắn lấy tay che lại địa phương trọng điểm bao lại. Bỗng nhiên phen ứng lại, không phải có chút lạy ông tôi ở bụi này rồi sao, có lẽ tiểu cô nương cũng không có phát hiện, nếu hắn làm như vậy, ngược lại bại lộ chính mình. Hắn nhìn trộm về phía Điền Đào, lại phát hiện tiểu cô nương đang đứng trước thớt thái gừng, vòng eo tinh tế theo đó lắc qua lắc lại, làn váy cũng nhẹ nhàng lay động, làm hắn bỗng nhiên nhớ tới cừa rồi... Chính, chính là vừa rồi, Tiểu Đào khi vừa chạy vào cửa, đứng trước lò hong khô y phục..
Y phục váy áo cũng như vậy dính trên người, hắn tuy không nhìn thấy chính diện, nhưng lại thấy rõ bóng dáng, nhưng đường cong lả lướt kia... Hắn không dám tưởng tượng tiếp nữa bởi vì thân thể đột nhiên không khống chế được nữa, hướng về phía Điền Đào mạnh mẽ kêu gào.
Hoắc Trầm hoảng sợ chạy trối chết, tiến nhanh vào phòng ngủ của mình, lấy mành cửa thả xuống, từ tủ gỗ trong phòng lấy ra một bộ y phục sạch sẽ, vội vội vàng vàng thay. Có lẽ vừa rồi ở trước cửa tiệm chỉ đau lòng nàng sẽ khó xử, nên không có một chút dục niệm nào. Còn bây giờ là làm sao đây, thiếu chút nữa vứt hết mặt mũi rồi. Hắn ngồi xuống giường đất trong phòng hít thở sâu, ở trong đầu cảnh báo chính mình, Tiểu Đào là cô nương tốt, không thể bắt nạt tiểu cô nương, không thể chiếm lợi của tiểu cô nương, nàng còn nhỏ, nàng còn nhỏ...
Điền Đào dùng dao sắc thái gừng thành từng lát mỏng, nhìn nồi sắt bị đun nóng, bọt nước cùng hoi nóng bay lên, nàng liền lấy một chú dầu lạc, lại múc một muỗng đường bỏ vào, dùng một cái xẻng đảo qua đảo lại rồi nổi lên bong bóng nhỏ không sai biệt lắm, đã thả phần thịt thái gọn gàng cùng với hành gừng thái lát vào trong nồi, nhanh chóng xào lên, mùi thịt thơm lừng liền toả ra bốn phía.
"Thơm quá, còn có mùi hương ngọt ngọt, Tiểu Đào, muội làm thịt hầm cũng có vị ngọt sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)