Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơm nước xong, Điền Đào bỏ thịt trong nồi ra, cho vào bát to đặt vào tủ chén, nói cho Hoắc Trầm, buổi tối hâm lại rồi ăn. Nàng cầm khối thịt lợn còn dư lại, để trên thớt: "Hoắc đại ca, ta đã giúp ngươi xào nốt chỗ thịt này rồi, cho nhiều muối một chút, hẳn là có thể để được thêm hai ngày, ngươi muốn ăn thêm gì thì có thể bỏ thêm vào hầm cùng, làm như vậy ăn rất ngon."
Hoắc Trầm ăn hai cái bánh nướng to, ba chén thịt hầm, bụng đã cảm thấy no no, cảm giác đặc biệt thoải mái. Vừa định gật đầu nói tốt rồi lại bỗng nhiên nhớ tới cái gì, đoạt lấy dao trong tay nàng, cắt thành hai khối: "Tiểu Đào, lát nữa muội đem hai khối thịt này về, một khối giúp ta làm thành tương thịt, còn lại muội cho đệ đệ muội muội ăn đi."
Điền Đào nhìn lướt qua hai khối thịt, lớn nhỏ không sai biệt lắm, mỗi khối ước lượng tầm nửa cân. Nàng ngày thường ở trên phố họp chợ, thường xuyên nghe thấy Trần thịt lợn hét, mỗi cân ba chỉ mười sáu văn đến mười tán văn. Miếng thịt kia cũng phải tầm mười văn tiền.
"Hoắc đại ca, ngươi muốn làm tương thịt, ta có thể giúp ngươi làm. Nhưng nếu ngươi cho nhà ta miếng thịt này, ta cũng không thể lấy nha."
Điền Đào tiếp nhận dao phay, tiếp tục thái thịt.
Không đợi Điền Đào giải thích, Hoắc Trầm liền nói: "Muội nếu như không cần, chình là xem thường ta, muội thay ta tính thử, một cái lưỡi hái ba mươi văn, thêm thép năm mươi văn, cuốc với rìu bán bốn mươi đến sáu mươi văn. Ta một ngày có thể rèn được mười thứ được đưa đến, gang là mua của quan phủ, nhưng mà ta cũng có cùng sư phó học một tay nghề luyện sắt, cũng có mua một chút quặng sắt về tự luyện. Làm nghề rèn này tay ta mới là chính, nguyên liệu mất không bao nhiêu tiền, hẳn là ba phần đi, muội giúp ta tính thử, một ngày ta có thể kiếm bao nhiêu tiền? Đưa muội một miếng thịt nhỏ như vậy, cũng không đưa nổi?"
Điền Đào tuy rằng không biết mấy chữ, nhưng đã buôn bán nhỏ được hai năm, chuyện tính toán lại là sở trường, tính toán thuộc đến làu làu. Tính toán một lát nàng giật mình: Hoắc đại ca có thể một ngày bán được năm trăm văn, lãi được ba trăm văn, mười ngày chính là ba ngàn văn, một tháng đấy chính là có thể kiếm được chín lượng bạc.
Trời ạ! Quả thật là không thể tin được.
Chính mình bán đồ ăn vặt, mỗi ngày có thể bán được năm, sáu mươi văn chính là không tồi rồi, bột mì, dầu, đường, mật đều phải bỏ tiền, ngần đấy phí tổn, nhiều nhất chỉ kiếm được hơn mười văn. Có khi bán không xong, thừa nhiều, còn phải bồi tiền lỗ, cho nên mùa hè nàng không dám bán hàng.
Nàng một tháng cũng có thể bán được một ngàn văn, trái phải cố lắm cũng được ba trăm văn, một tháng Hoắc Trầm kiếm được bằng chình mình ba năm dãi nắng dầm mưa không nghỉ ngày nào.
Điền Đào ấm ức chu miệng nhỏ lên, như thế nào lại có thể cùng người khác chênh lệch như vậy?" Tại sao ta không phải là nam nhân a? Thật đáng hận, bằng không ta cũng muốn đi học một tay nghề tốt, giống như ngươi vậy có thể kiếm tiền thật tốt."
Hoắc Trầm dựa người vào khung cửa mỉm cười dịu dàng rồi lại nhìn về phía miếng thịt cau mày nói. "Tiểu Đào, muội lớn lên xinh đẹp như vậy, nên là một cô nương, tương lai gả cho cho nam nhân tốt, nào còn muốn muội đi khắp nơi chịu khổ như vậy?"
Hắn nhắc tới ba chữ "nam nhân tốt" này, không biết làm sao trong đầu liền nghĩ tới bà nội đã từng nói tên kia là nam nhân tốt, nghĩ đến tên mặt to Phùng Mãn, Điền Đào rùng mình.
"Bang" một tiếng, Điền Đào ném dao phay trên thớt, Hoắc Trầm bị doạ đứng thẳng tắp không còn dựa ở khung cửa nữa, ánh mắt có chút rụt rè, không biết chính mình nói sai cái gì rồi.
Củi đốt trong lò đã cháy ra bên ngoài, Tiểu Đào nhấc chân hung hăng đá vào, đồng thời cũng mặt nói: "Ta có thể nuôi sống chính mình, làm sao phải gả ra ngoài, có chút tiền liền ghê gớm hả, ta không nghĩ gả cũng không muốn gả."
Hoắc Trầm yên lặng cúi đầu xuống, trong lòng đặc biệt hụt hẫng, ngồi xổm xuống bên bệ bếp tiếp tục thêm củi, trầm mặc hồi lâu, mới nhỏ giọng giải thích nói: "Tiểu Đào, ta không phải đang khoe khoang chính mình có tiền, kì thật ta cũng không có tiền, ta chính là cảm thấy muội... Muội đặc biệt tốt, không nên..."
Hắn càng nôn nóng muốn giải thích càng không biết phải nói gì cho tốt, trong lòng cũng có vài phần ấm ức. Vốn dĩ đang tốt đẹp, như thế nào đột nhiên thành như vậy, hắn cũng không muốn chọc tức Tiểu Đào tức giận. Tiểu Đào xào xong thịt, thêm nước, nhìn nồi thịt đang sôi ùng ục, biểu cảm buồn bã nói: "Hoắc đại ca, ngươi không cần giải thích, ta không có nói ngươi."
"À."
Hoắc Trầm lên tiếng, không biết tiếp lời như thế nào cho tốt, liền ở đó buồn rầu thềm củi. Thẳng đến lúc Tiểu Đào nói với hắn, đừng thêm, thêm nữa thịt bị lửa lớn làm cháy mất, hắn lại đổi thành ngồi trên bậc cửa, ấm ức liếc nhìn Tiểu Đào.
Hắn bỗng phát hiện, chính mình rất sợ Tiểu Đào tức giận, hắn trong lòng nghẹn muốn chết, không biết nói gì cho tốt.
Tiểu Đào hầm xong thịt, thu thập sạch sẽ phòng bếp liền đi tìm nước rửa tay. Hỏi hắn bột bồ kết ở đâu, hắn chỉ vào hướng phòng ngủ của mình.
Tiểu Đào thoáng rối rắm một chút, liền đi qua, vén rèm cửa đi vào phòng, ở trước chậu nước rửa sạch tay, thấy khăn trắng của hắn có chút đen, liền lấy một chậu nước khác, dùng bột bồ kết giặt một lần, lại vò kĩ sạch sẽ, lại dùng nước sạch rửa qua, mới lau khô tay, vắt khăn lên xà ngang trên bồn rửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)