Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Thiết Tượng Tiểu Mật Đào Chương 13: Tiểu Đào, Muội Không Tìm Chỗ Trú Mưa Sao?

Cài Đặt

Chương 13: Tiểu Đào, Muội Không Tìm Chỗ Trú Mưa Sao?

Hoắc Trầm rèn sắt thì không có để ý nhiều, nhưng Điền Đào bán xâu quả ở ngoài thì lại hoảng sợ.

Không thể nào, trời muốn mưa sao? Nhìn vào trong rổ đồ ăn còn thừa một nửa, nàng sốt ruột, bước chân vội vàng xuyên qua đám người. "Đại nương, ngài có muốn mua xâu quả nếm thử một chút không? Hai văn tiền một cái. Đại thúc mua cho hài tử trong nhà viên kẹo táo ăn đi, mua năm tặng một."

Thời tiết không tốt, mọi người đều vội vã để về nhà, đồ muốn mua sợ còn không kịp mua, phải nhanh chân chạy đi để cho kịp. Đồ gì không cần thiết quá mọi người đều tự động từ bỏ, sẽ không ở trên đường cái lãng phí thời gian. Cho nên, vô luận Điền Đào nỗ lực như thế nào đều không có bán được. Thời điểm từng hạt mưa to rơi xuống, trong rổ nàng còn thừa lại không ít đồ đâu. Cừa hàng rèn người đến người đi vội vàng, Hoắc Trầm không có thời gian rèn sắt, chỉ ở cạnh bàn cao chú mục thu tiền. Càng gần tới ngày thu hoạch vụ thu mà trời còn muốn mưa, mọi tự nhiên sốt ruột muốn gặt lúa cùng đậu. Hoắc lão cha đã qua đời tám năm, Hoắc Trầm trước đó đi Thâm Châu bái sư học nghệ, phụ cận làng trên xóm dưới không đào đâu ra được một người thợ rèn. Mọi người nếu muốn mua đồ sắt phải đi lên thành Thường Sơn, mà đã là huyện thành thì đường xá xa xôi, giá đồ thì đắt đỏ nông gia nhà nghèo không muốn đi như vậy xa mà còn mua không nổi đồ, vì vậy ở nhà tự tay chắp vá sửa lại dùng tạm.

Thẳng đến khi con trai lão thợ rèn trở lại, mọi người mới cố gắng đổi đồ sắt trong nhà, cho nên, cửa hàng rèn này của Hoắc Trầm việc làm ăn mấy năm nay đều tốt, cũng là do nông gia mọi người đều tích góp nhu cầu của mình đến bây giờ.

Tiễn đi khách nhân cuối cùng trong cửa hàng, Hoác Trầm nhìn lên bàn cao rỗng tuếch, vừa mệt vừa cao hứng. Nghĩ đến công việc của các thôn mấy ngày này, thật là nhiều việc, hai hôm nay đã phải thức khuya dậy sớm làm việc.

Hoắc Trầm duỗi tay vặn eo, mệt mỏi muốn ra cửa nhìn mưa lớn. Bỗng nhiên nhớ tới Điền Đào, mưa rơi lớn như vậy, tiểu nha đàu kia chấc đang trú mưa ở gian hàng nào đó đi, phỏng chừng giữa trưa sẽ không tới.

Trong lòng thoáng có chút thất vọng, Hoắc Trầm thăm dò nhìn ra ngoài cửa, muốn tìm xem quanh đây có hay không bóng dáng nhỏ xinh kia. Không nghĩ tới khi hắn khom lưng nhìn ra ngoài, thì một bóng dáng bị mưa xối ướt đẫm, đang dùng thân thể cửa mình ngăn mưa, để cho rổ đồ trong lòng không bị mưa làm ướt.

Nàng khom lưng chỉ lo nhìn bậc thang, lại không chú ý có người ở cửa, đâm đầu va phải bụng của người nào đó. Hoắc Trầm bị nàng đụng phải lảo đảo lui về sau hai bước.

Điền Đào cho rằng mình đụng phải khung cửa, liền ngẩng đầu lên, thì ra đụng phải người hắn. Người hắn sao lại cứng như thế, cứng như bức tường vậy.

"Tiểu Đào, muội không tìm chỗ trú mưa sao? Sao lại ướt hết rồi?"

Hoắc Trầm kinh ngạc đứng yên tại chỗ.

Điền Đào cũng không để ý nước mưa trên người, đặt rổ đồ ăn vặt lên bàn rồi vội vội vàng vàng lật vải bố ở trên nhìn đồ ở trong: "Thật may còn tốt, xâu quả không có ướt, kẹo táo cũng không có chảy, lát nữa tạnh mưa vẫn có thể đem bán."

Hoắc Trầm liếc mắt một cái nhìn ra ngoài trời mưa càng ngày càng lớn, Điền Đào một thân nước mưa bị gió ngoài cửa thổi lạnh run lên. Hắn đi qua đóng hai cánh cửa lại, nhẹ giọng nói: "Muội mau hong khô quần áo đi, nếu để vậy rất dễ sinh bệnh, muội người lại nhỏ như vậy... Ai!"

Điền Đào xoay người lại đối mặt với hắn, vươn tay nhỏ trắng nõn, vén tóc dài ra trước ngực, phía lưng ướt đẫm nước nưa hướng về phìa lò lửa hong khô. "Trong nhà ta còn có cha mẹ, hai tiểu muội muội, một đệ đệ. Nguyên trước kia điều kiện trong nhà còn tốt chút, cha ta cấy ba mẫu ruộng, lúc ruộng hết việc thì đi xây nhà cho người ta. Nương ta trước kia ở trong nhà giàu làm việc trong phòng bếp, cho nên trù nghệ của nương đặc biệt tốt, trước kia luôn ở nhà làm thức ăn ngon cho tỷ muội chúng ta, lâu lâu cũng có thể làm một nồi thịt hầm ăn. Từ lúc nương sinh tiểu đệ, thân thể liền không tốt luôn yếu đi, tiền trong nhà vì giúp nương xem bệnh bốc thuốc dần tiêu hết, cha vì muốn chiếu cố nương, chăm sóc đệ đệ, liền ít đi làm giúp người ta xây nhà, chỉ dựa vào ba mẫu ruộng kia liền mới đủ ăn. Ta liền ra ngoài bán chút hàng trợ giúp trong nhà một chút."

Hoắc Trầm ngồi trêm ghế, nghiêm túc nghe, thỉnh thoảng gật gật đầu, xem ra mình thiếu chút nữa trách oan cha mẹ của tiểu cô nương này, còn tưởng rằng là bởi vì cha mẹ nàng nhẫn tâm bức nàng ra khỏi nhà đi làm kiếm tiền đâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc