Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Thiết Tượng Tiểu Mật Đào Chương 14: Tiểu Đào Muội Thật Sự Là Một Cô Nương Tốt

Cài Đặt

Chương 14: Tiểu Đào Muội Thật Sự Là Một Cô Nương Tốt

Điền Đào cười cười tỏ vẻ không sao cả, hong khô xiêm y trên người, vẩy vẩy nước trên tóc dài: "Nhà ai mà không có thời kì khó khăn đâu, nhà ta mấy năm nay khổ một chút, nhưng sẽ nhanh chóng tốt lên thôi. Ta cùng Điền Liễu đều trưởng thành, có thể giúp được việc trong nhà, tiểu đệ cũng lớn hơn, không cần cha ta luôn nhìn đến để Điền Anh xem đứa nhỏ là được, trong nhà có nhiều lao động như vậy cuộc sống qua ngày sẽ càng tốt hơn."

Hoắc Trầm bị nàng chọc cho cười, tiểu cô nương này thật ra rất lạc quan, khổ cũng không thấy khổ, đối với cuộc sống tương lai trần đầy hy vọng. "Tiểu Đào muội thật sự là một cô nương tốt, tương lai..."

Hắn muốn nói tương lai ai cưới được muội, thật sự là có phúc khí tốt. Chính mình là một đại hán tử nói ra lời như vậy, giống như là đang đùa bỡn tiểu cô nương nhà người ta. Nếu là Thái bà bà nói như vậy khẳng định không có vấn đề gì, nhưng lời này thốt ra từ miệng một nam nhân là không ổn không đúng là không thể nói.

Điền Đào hong khô tóc cùng quần áo, liền đến rổ lấy ra bánh ngô: "Chỉ tiếc là hôm nay xâu quả chưa có bán xong, thừa lại không ít, nhìn mưa lớn như vậy, trong chốc lát hẳn là không có tạnh được, cũng không biết là hôm nay có thể bán đi hết chỗ kẹo táo này hay không."

Hoắc Trầm máy ngày nay cũng chưa có mua qua đồ nàng bán, khẳng định là không thích ăn đồ ngọt, thích ăn chua. Vốn dĩ nam nhân đều không thích ăn đồ ăn ngọt, nhìn hắn ăn tương đậu cùng dưa muối cũng sẽ biết. Người ta chịu mua đồ ăn của mình khẳng định là vì muốn chiếu cố sinh ý, cũng không hẳn là thật sự muốn ăn.

"Hoắc đại ca, ngươi không cần phải làm như vậy đâu, lát nữa mưa tạnh ta vẫn có thể tiếp tục đi bán, đồ nhiều như vậy ngươi sao có thể ăn hết, ta mỗi thứ một ít cho ngươi nếm thử."

Điền Đào nhỏ giọng nói.

Thợ rèn vỗ một cái vào ngực: "Tiểu Đào, muội là đang xem thường ca có đúng không? Đừng nói hôm nay ta mua lại chút điểm tâm còn dư lại này, chính là mỗi ngày ta đều mua hết cũng là có thể."

Điền Đào cho rằng bản thân nói sai chọc giận người ta không cao hứng, vội vàng phụ hoạ: "Đúng vậy, ta cũng biết Hoắc đại ca lợi hại nhất, tốt vậy ta đếm giúp ngươi đồ... Tổng cộng là ba xâu quả, năm mật giác, sáu kẹo táo tất cả hết hai mươi hai văn, giống như khách hàng khi mua nhiều ta tặng ngươi hai cái kẹo táo, vậy còn là hai mươi văn."

"Được rồi, tđi lấy cho muội tiền"Hoắc Trầm vui mừng lấy từ hộp tiền ra hai mươi hai văn tiền, giống như người kiếm lời là hắn: "Ta lớn như vậy, có thể để muội cho hai cái kẹo táo sao, một văn cũng không thiếu muội, không được cùng ta tranh cãi."

Dáng vẻ này của Hoắc Trầm có chút bá đạo, một hai phải cho nàng nhiều như vậy, không cho nàng dài dòng. Điền Đào có chút ngượng ngùng, nhưng mà, thợ rèn bá đạo như vậy lại làm cho người thích.

Hoắc Trầm cầm lấy một viên kẹo táo bỏ vào trong miệng, ừ, thật ngọt! Thật là quá ngọt! Mềm mại trên đầu lưỡi, chỉ cần cắn nhẹ liền tan ra. Lại cầm lấy một xâu quả cắn một ngụm cả một xâu liền ở trong miệng, giòn giòn xốp xốp, thậm chí đường vụn đều rơi vãi xuống đất.

"Ừ, ăn thật ngon, rất ngon! Sớm biết là ăn ngon như vậy, ta đã sớm mua rồi."

Xâu quả không lớn, hai ba miếng liền ăn xong một xâu. Điền Đào lấy mười văn tiền thả vào hộp tiền của hắn: "Hoắc đại ca, hôm nay ta trả ngươi mười văn, như vậy tổng cộng là đã trả được bốn mươi văn còn thiếu mười văn."

Hoắc Trầm ăn rất nhanh đã hết sáu viên kẹo táo, ba xâu quả, đang cầm lấy một cái mật giác bỏ vào miệng, một bên nhai một bên hào sảng xua tay: "Không phải là mười văn thôi sao, không cần trả"

"Không cần trả sao được? Ngươi cho ta mượn tiền. Ta rất cảm kích, nếu không trả lại hết, ta cả đời này sẽ không an tâm."

Điền Đào nghiêm túc nói.

Hoắc Trầm ăn xong hai viên kẹo táo cuối cùng, sờ sờ bụng cảm giác không có gì thay đổi: "Tiểu Đào, đồ ăn của nhà muội làm ăn rất ngon, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

Điền Đào nghiêm túc hỏi thăm ý kiến của khách hàng.

"Chỉ là ăn không thể no nha, ăn xong nhiều như vậy nhưng cũng không có cảm giác đã ăn nha."

Hoắc Trầm đã đói bụng, nhìn xem bên ngoài trời mưa tầm tã, thực sự có chút khó xử. Tiệm bánh bao Tạ gia cách đây một con phố thật sự không gần, có thể mang ô ra để đi mua bánh bao về nhưng hắn cũng có chút lười đi mua.

Điền Đào cười khúc khích: "Vốn dĩ đấy chính là chút đồ ăn vặt, muốn thay cơm ăn đương nhiên là không thể. Vậy, chúng ta nướng bánh bột ngô ăn tạm, bình tương kia hẳn là vẫn còn đi."

Hoắc Trầm thầm nghĩ trong lòng: Nào còn có thừa ra! Ta đã tận lực tiết kiệm, còn ăn hết sạch sẽ rồi. May mắn không phải là tương thịt, nếu là tương thịt sợ là trong một ngày đã xong rồi. Hoắc Trầm linh cơ vừa động, hai mắt lập tức sáng lấp lánh, ngăn Điền Đào lại: "Muội có biết làm thịt hầm không?"

"Đương nhiên, nương ta mấy năm trước đã dạy cho chúng ta cách làm thịt hầm, ta đã sớm học xong."

"Vậy như thế này đi, ta cũng đã lâu chưa có ăn món gì là thịt, hôm nay trời lại mưa lớn như vậy, nhà Trần thịt lợn khẳng định còn thịt dư lại, ta đi đến đó mua một chút, muội làm, được không?"

Đại thợ rèn cả gương mặt cùng ánh mắt đầy vẻ chờ mong.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc