"Muội mau ăn nha, mau ăn, bánh nướng nhà muội ngon thật đó, so với bánh bao Tạ gia ngon hơn nhiều."
Hoắc Trầm chỉ há miệng hai ba miếng đã ăn xong nửa cái bánh nướng rồi lại cầm cái bánh bao thịt cắn một miếng liền cắn mất nửa cái bánh bao.
Mùi thịt phiêu đãng toả ra, Điền Đào rốt cuộc không nhịn được, cầm bánh bao lên ăn. Bữa cơm hôm nay nàng ăn đặc biệt no, cũng đặc biệt thoả mãn, sau khi ăn xong, Hoắc Trầm còn cố ý rót hai chén nước cho nàng uống.
Ăn uống no đủ, Điền Đào có sức lực, xách theo rổ đến hai phố lớn khác rao hàng bán, thẳng đến lúc rổ đồ ăn vặt đã bán gần hết, mới đi về nhà, về đến cửa nhà, đã thấy Điền Liễu cùng Điền Anh đang giúp cha cất xe khoai lang vào sương phòng. Diệp thị nhìn qua cửa phòng bếp thấy đại nhi nữ đã về, liền nhanh chân ra đón: "Tiểu Đào, hôm nay thế nào trở về muộn như vậy? Đói lắm đúng không? Mau vào nhà, trong nồi còn khoai lang, con tới lấy hai củ còn nóng ăn đi."
"Nương con không đói bụng, người đã quên sáng sớm con mang đi một cái bánh nướng sao? Nhưng mà... Khoai lang thật thơm nha, con tới nếm thử một chút."
Điền Đào đặt cái rổ không sang một bên, mở nắp nồi ra, cầm một củ khoai lang từ trong nồi ra. Nhẹ nhàng bẻ ra, hơi nóng cùng mùi hương ngọt ngào liền phả vào mặt, nước mật từ khoai chảy ra. Nóng thật, nhưng cũng thật ngọt, đặc biệt là chỗ khoai vỏ khoai dính ở đáy nồi có chút cháy nhưng không đắng là phần ngọt nhất củ khoai.
Đột nhiên, Điền Đào trong đầu hiện lên ánh mắt thèm khát của Đại thợ rèn trên trấn, lại giống như đang bên cạnh nhìn nàng ăn. Điền Đào bỗng nhiên cười, thổi thổi khoai lang nóng trên tay, mỹ mãn cắn một miếng. Ngày mai cũng mang cho hắn hai củ khoai lang đi, hắn vất vả như vậy, lại không ăn được thứ gì tốt, cũng rất đáng thương.
Ngày hôm sau, Hoắc Trầm nhận được hai củ khoai lang cùng hai khối mật chỉ cần làm nóng lên là có thể ăn ngon, mật để lên khoai trên lò nướng một chút khẳng định thơm ngọt vô cùng.
Hoắc Trầm quả thật là thụ sủng nhược kinh, nhưng mà chỉ là cho nàng mượn năm mươi văn tiền thôi, thế nhưng có thể được tiểu cô nương dùng mỹ thực hằng ngày hồi báo. Cảm động hắn vung bàn tay lên, nói cho Điền Đào chỗ tiền còn dư lại kia hắn không cần nữa. Chính là Điền Đào không chịu, bán hàng một ngày như cũ chạy tới trả hắn năm văn tiền.
Mùng 6 tháng 8, lại đến ngày họp chờ chính, sáng sớm từng cơn gió nhỏ thổi qua làm lòng người khoan khoái, Điền Đào trong lòng là đặc biệt cao hứng. Thời tiết mát mẻ, họp chợ người đi sẽ nhiều lên vì vậy nàng có thể bán thêm nhiều đồ ăn vặt hơm một chút. Lần trước chợ chính bán được bảy mươi sáu văn tiền, lúc này hẳn là được tán mươi văn tiền đi.
Nàng thức dậy thật sớm, lúc trời còn chưa sáng, làm xong tất cả những món đồ ăn vặt, bỏ vào rổ, Điền Đào cầm cái rổ nặng trĩu ra khỏi cửa, lại ngoài ý muốn phát hiện hôm nay thế nhưng trời đầy mây.
Sẽ không mưa chứ?
Nàng chắp tay trước ngực, thành kính hướng tới phía Đông vái: "Ông trời, ngài ngàn vạn lần đừng mưa, không cần làm ảnh hưởng tới việc làm ăn của con có được không? Thái dương công công ngài mau ra đây đi, chúng ta nhà nghèo chịu không nổi ngài như vậy lười biếng không dậy a"
"Ha ha, Tiểu Đào ngốc muội ở chỗ này làm gì đây? Có phải hay không muội đang cầu ông trời phù hộ muội có thể được gả qua nhà ta nha?"
Điền Đào ngẩng đầu, phát hiện trước mắt nhiều thêm ra một người, cái mặt mập tròn dữ tợn giả tạo cười cợt, đôi mắt bị mỡ trên mặt ép lại gần như chỉ còn đường thẳng, giờ lại híp lại vì cười, tìm cũng tìm không thấy nữa, há miệng cười lộ ra hàm răng thò thụt không đồng đều.
Là Phùng Mãn! Điền Đào ghê tởm xoay người chạy.
"Ai nha, sao muội lại chạy a? Có phải muội đang xấu hổ không, ha ha ha..."
Phùng Mãn ở phía sau ngửa ra cười to, lại không có đuổi theo nàng.
Điền Đào chạy một hơi không dám ngoảnh lại rồi khi thấy hắn xoay người đi về, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đứng ở ven đường xoa xoa eo, há mồm thở dốc. Lần này, làm nàng có chút bất an tâm thần không yên, Phùng Mãn làm sao có thể biết được chuyện này? Hay là bà nội cùng Phùng bà tử đã thương lượng tốt?
Trong lòng Điền Đào cực kỳ ấm ức, lại không dám thả chậm bước chân, còn một rổ đồ còn đang chờ nàng bán đi đấy, phải chạy thật nhanh đến chợ phiên mới được.
"Xâu quả, mật giác, vừa ngọt lại giòn hai văn một cái. kẹo táo vừa mềm vừa thơm một văn một cái..."
Tiểu cô nương ngọt ngào rao hàng trên chợ, thợ rèn Hoắc đang rèn sắt, cây búa lớn trong tay ngừng lại, nhìn qua ô cửa sổ ra ngoài thấy một bóng dáng xinh xắn đáng yêu, đang từ hàng liễu rũ đi ngang qua.
Hắn khoé môi khẽ nhếch, nở một nụ cười nhàn nhạt, nghĩ tới giưa trưa nàng sẽ tới chỗ mình ăn cơm, trong lòng liền ngọt như mật. Đã nhiều ngày gần đây, sinh hoạt tẻ nhạt hằng ngày dường như có chút linh động màu sắc, cả người cũng luôn có một chút hơi thở ngọt ngào.
Hoắc Trầm một bên leng keng leng keng gõ nông cụ, một bên vui vẻ dung sướng: Có thể gặp được Tiểu Đào, thật sự tốt, tiểu cô nương lớn lên ngọt, âm thanh cũng ngọt, nướng ra khoai lang càng ngọt.
Gần tới buổi trưa, trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm, trên đường cái nổi lên một trận gió xoáy nhỏ thổi tung cát bụi trên đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


